🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 736: Bị thương nặng - Bị bao v y (5)

Chương 734BỊ THƯƠNG NẶNG - BỊ BAO VÂY (5)
“Mọi người đừng vội tự tìm cái chết như vậy, đợi thêm đi.” Nhiếp Nhiên nhìn mười mấy tên cướp biển cũng nấp ở cái khe trên đường, không ngừng tính toán trong lòng.

Trong tay bọn họ còn tổng cộng mười mấy phát đạn, trừ khi mỗi phát một tên, thậm chí một phát hai tên, nếu không không thể tiêu diệt hết mười mấy tên kia.

“Cứ đợi như vậy không phải là cách, không bằng tôi xông ra dụ bọn chúng ra ngoài.” Kiều Duy chủ động nói.

Nhiếp Nhiên lắc đầu, “Anh xông ra sẽ chết.”

Cướp biển không phải kẻ ngu, chưa chắc bọn chúng đã cắn câu.

“Không được, anh không thể ra ngoài!” Thi Sảnh túm lấy tay áo anh ta.

Kiều Duy nghiến răng hất tay cô ta ra, “Chết mình tôi còn hơn chết hết toàn quân.”

Nói rồi anh ta cầm súng định xông ra ngoài.

“Đợi thêm đi.” Nhiếp Nhiên giữ lấy tay anh ta.

“Chị Nhiên, rốt cuộc chị đang đợi cái gì thế? Chị Nhiên, có phải là chị còn chôn mìn trên con đường này, hoặc là có thủ pháo đợi bọn chúng cắn câu không?” Hà Giai Ngọc kích động hỏi.

Nhiếp Nhiên lắc đầu, “Không, mìn đã dùng hết rồi.”

Hà Giai Ngọc nhăn mặt: “Vậy chị bảo mọi người đợi cái gì?”

Nhiếp Nhiên nhìn lên trời, khói thuốc súng màu đen không ngừng theo gió bay lên, gần như phủ kín vùng trời này.

Cô lạnh giọng nói ba chữ: “Chờ cứu viện.”

“Tiểu Nhiên Tử, cô nói đùa à!”

Bọn họ ở đây đợi lâu như vậy rồi vẫn không có cứu viện, sao trong mấy phút này có thể có cứu viện được chứ?

Đoàng! Đoàng!

Tiếng súng bên chỗ đám cướp biển lại vang lên.

Mấy người Nghiêm Hoài Vũ lập tức bắn trả.

“Hỏng rồi, tôi hết đạn rồi!” Nghiêm Hoài Vũ hỏi Hà Giai Ngọc và Thi Sảnh: “Súng của mọi người còn đạn không, mau lên!”

“Tôi có, tôi có!” Hà Giai Ngọc lập tức đưa súng của mình ra.

Nghiêm Hoài Vũ vội vàng cầm lấy súng, bắn liền ba phát về bên kia, nhưng đến phát thứ tư, súng của Hà Giai Ngọc cũng nghỉ ngơi rồi.

“Mẹ kiếp, chỉ có ba phát, không đủ!” Anh ta tức giận ném súng xuống đất.

Lần này chỉ còn một mình Kiều Duy đang kiên trì, tốc độ của anh ta không nhanh như Nghiêm Hoài Vũ, anh ta chỉ có thể một phát súng một tên, cố gắng phát huy đến mức cao nhất. Nhưng trình độ cao nhất cũng có lúc hết đạn, đối mặt với một cái súng không, anh ta không biết làm thế nào.

“Làm thế nào đây, hết đạn rồi.”

Đường Hưng ở cách đó không xa đã đoán được.

“Ha ha, các anh em, bọn chúng hết đạn rồi! Mau xông lên!”

Mười mấy tên cướp biển đi theo Đường Hưng chạy ra khỏi cái khe. Đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com

“Làm thế nào đây, bọn chúng xông lại rồi!”

“Đều tại mọi người đấy, bây giờ muốn đi cũng không đi được nữa!” Nghiêm Hoài Vũ tức giận mắng mấy cô gái.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...