🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 721: Nụ cười có thể xóa nhòa thù hận (5)

“Thật ra tôi có tính sát một chuyện.” Nhiếp Nhiên dựa vào tảng đá sau lưng, cô3 ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm không một ánh sao.

“Cái gì?” Nhiếp Nhiên2 chỉ vào mình, “Là cái cơ thể này.” “Cơ thể?” Lông mày Lý Kiêu lại cau chặt h7ơn, hiển nhiên là không hiểu ý

Nhiếp Nhiên gật nhẹ, “Đúng vậy, cơ thể3 này quá yếu, chỉ cảm lạnh một chút mà chân đã nhũn ra.” “Cảm lạnh một chút? 2Chắc không cần tôi phải nhắc lại cho cậu biết cậu đã mê man bao nhiêu ngày chứ hả?” Trong đôi mắt Nhiếp Nhiên đảo qua nét cười nhẹ, “Hôm nay cậu nói nhiều nhỉ? Không giống Lý Kiệu thường ngày chút nào.” Lý Kiêu nhìn cái túi rượu trong tay Nhiếp Nhiên: “Người ta nói uống rượu hỏng việc, đúng là chẳng sai tí nào.” “Đợi ngày mai kết thúc, quay trở lại đơn vị, cậu có muốn uống cũng không có mà uống đâu

Lần này cậu có công giết cướp biển, hẳn là rất nhanh có thể vào lớp 1 rồi.” Nụ cười ranh mãnh xuất hiện ở trên môi Nhiếp Nhiên

Nhiếp Nhiên cười trêu chọc: “Cậu đã nói đang bị thương không thể uống rượu.” Nhưng lúc này Lý Kiều lại giơ túi rượu lên, trông dáng vẻ như nhất quyết phải ép Nhiếp Nhiên uống vậy.

Nhiếp Nhiên biết Lý Kiêu làm thế là muốn mình hứa hẹn

Chẳng còn cách nào khác, cô chỉ có thể nhận túi rượu bia và uống một ngụm

“Cậu ngây thơ thật đấy.” Nhiếp Nhiên liếc Lý Kiêu Đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com

Không biết có phải là do uống quá nhiều rượu không mà Lý Kiêu nói đùa, “Không phải cậu cũng ấu trĩ theo tôi đấy à?” Bầu không khí trong nháy mắt trở nên dễ chịu hơn.

Sau khi nhìn thấy, sắc mặt Lý Kiêu lập tức trầm xuống, “Cướp biển là do tất cả mọi người cùng giết.” Nhiếp Nhiên nhướng mày, không ngờ cô nàng này lại công bằng liêm chính như vậy

Chỉ có điều, mặc cho đám cướp biển này là cô ấy giết, hay là cùng bọn họ giết, thì trên hồ sơ của cô ấy vẫn được ghi chép lại

Là một học viên hạt giống sắp tiến vào lớp 1, có thêm phần công lao này, chắc một thời gian ngắn nữa sẽ được lên lớp 1 thôi

Tóm lại chúc mừng cậu, sắp đạt được ước muốn rồi.” Nhiếp Nhiên lại giơ túi rượu trong tay lên

“Vậy còn cậu? Với năng lực của cậu, muốn vào lớp 1 cũng là dễ như trở bàn tay.” “Quên đi thôi, vất vả lắm tôi mới tiễn được cậu đi, không có ai mỗi ngày nhìn tôi chằm chằm, tôi nhẹ nhõm tự tại biết bao nhiêu.” “Mục đích của việc cậu vào quân đội không phải là làm tổn thương họ, phải không?” Nhiếp Nhiên thu lại nụ cười, gật đầu nói: “Đúng vậy.” “Tốt, tôi tin tưởng cậu.” Nói xong, Lý Kiêu lại uống mấy ngụm

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...