🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 686: Chờ được cứu viện thì chắc tôi chết lâu rồi (1)

Khắc Lý chậm rãi dịch chân ra.

Một giây..

hai giây..

ba giây..

Y An Đức là người đầu tiên nhào đến kiểm tra từ trên xuống dưới cơ thể Khắc Lý, sau đó hoảng hốt nói, “Thằng nhóc này, có biết là đã làm chú sợ chết khiếp không!” Khắc Lý vặn ngón tay, chậm rãi nói: “Xin lỗi chú...” Đám người vui vẻ vây quanh Khắc Lý, chỉ riêng Nhiếp Nhiên đứng bên ngoài vòng người, sắc mặt lạnh lùng

Gỡ một quả mìn thôi mà, có cần phải vui đến mức ấy không? Đúng vào lúc cô không còn lời nào để nói thì Khắc Lý đứng trong đám đông chợt chạy đến, đứng trước mặt cô, “Cảm ơn chị anh hùng đã cứu em.” Đối với lời cảm ơn chân thành của nó, Nhiếp Nhiên chỉ nghiêng đầu sang một bên, lạnh lùng nói với Y An Đức: “Đưa thằng nhóc đi đi, đừng gây trở ngại đến công việc gỡ mìn tiếp theo! Đã lãng phí rất nhiều thời gian rồi.” Sau khi mọi người có mặt nghe những lời của cô thì niềm hưng phấn vui vẻ trong lòng lập tức bị vùi dập

Đúng vậy, bây giờ bọn họ lấy đâu ra thời gian để vui mừng chứ, ba ngày sau bọn cướp biển sẽ trở lại, nhưng đến giờ bọn họ vẫn chưa chuẩn bị được gì

Lúc này, Y An Đức cũng tỉnh táo trở lại, lập tức gật đầu bảo Y Xá đưa Khắc Lý đi

Khắc Lý dường như đã quen với khuôn mặt lạnh lùng của cô nên thấy cổ thờ ơ thì trước khi đi còn ngoan ngoãn dặn dò, “Chị, chị cũng phải cẩn thận nhé!” Sau đó, nó liền đi theo Y Xá.

Giây phút ấy, tất cả 2mọi người đều như ngừng thở

“Không nổ..

quả mìn đó không nổ!” Kha Lỗ lập tức kích động hô hoán

Đám đông nhất thời thở phào nhẹ nhõm, sau đó cũng trở nên vui sướng.

“An toàn rồi, an toàn rồi!”.

t3hời gian tích tắc, tích tắc trôi qua
w●ebtruy●enonlin●e●com
Thuận theo bàn chân của Khắc Lý dần dần di chuyển 2ra xa, bàn tay tất cả mọi người đều vô thức nắm chặt lại

Bọn họ nhìn chằm chằm vào quả 7mìn đang chôn bên dưới lòng đất

Cảm giác căng thẳng lúc này dường như đã đạt đến đỉnh đ3iểm

Cuối cùng, bàn chân đã hoàn toàn dịch ra khỏi quả mìn

Gỡ một quả mìn thôi mà, có cần phải vui đến mức ấy không? Đúng vào lúc cô không còn lời nào để nói thì Khắc Lý đứng trong đám đông chợt chạy đến, đứng trước mặt cô, “Cảm ơn chị anh hùng đã cứu em.” Đối với lời cảm ơn chân thành của nó, Nhiếp Nhiên chỉ nghiêng đầu sang một bên, lạnh lùng nói với Y An Đức: “Đưa thằng nhóc đi đi, đừng gây trở ngại đến công việc gỡ mìn tiếp theo! Đã lãng phí rất nhiều thời gian rồi.” Sau khi mọi người có mặt nghe những lời của cô thì niềm hưng phấn vui vẻ trong lòng lập tức bị vùi dập

Đúng vậy, bây giờ bọn họ lấy đâu ra thời gian để vui mừng chứ, ba ngày sau bọn cướp biển sẽ trở lại, nhưng đến giờ bọn họ vẫn chưa chuẩn bị được gì

Lúc này, Y An Đức cũng tỉnh táo trở lại, lập tức gật đầu bảo Y Xá đưa Khắc Lý đi

Khắc Lý dường như đã quen với khuôn mặt lạnh lùng của cô nên thấy cổ thờ ơ thì trước khi đi còn ngoan ngoãn dặn dò, “Chị, chị cũng phải cẩn thận nhé!” Sau đó, nó liền đi theo Y Xá.

Cái chân đứng mãi một tư thế trong thời gian dài của nó đã tổ cứng, cho nên lúc đi hơi loạng choạng

Ánh mắt Nhiếp Nhiên nhìn theo bóng lưng nhỏ bé đó

“Nếu đã lo lắng tại sao không cho thằng bé ấy sắc mặt hòa nhã một chút?” Kiều Duy ở phía sau không biết đã đi đến bên cạnh từ lúc nào, nói nhỏ với cô

Vừa rồi cô dùng cách gấp gáp như vậy làm kinh sợ tất cả mọi người, chẳng phải là vì sợ đứa bé này sẽ không thể chịu đựng mà bị nổ chết hay sao? Giờ khó khăn lắm mới cứu được thằng bé, sao lại không thèm nói một câu an ủi nào chứ? Lúc này, Nhiếp Nhiên thu ánh mắt lại, thản nhiên nói: “Anh sai rồi, thứ tôi lo lắng là bãi mìn này.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...