🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 680: Có âm mưu - Thủ đoạn tàn nhẫn (6)

Nhiếp Nhiên thu súng lại, cười tươi hơn: “Tao thích người xương cứn3g như mày đấy.”

Giọng nói mềm nhẹ của cô làm cho người ta 2sợ hãi trong lòng, gã cướp biển kia không nhịn được nuốt nước bọt:7 “Mày..

mày muốn làm gì?” “Tao muốn xem xem rốt cuộc xương3 của mày cứng rắn tới mức nào!” Cô cười xấu xa, sau đó lập tức túm2 lấy tóc gã cướp biển, lôi xềnh xệch ra ngoài

Cả đám dân đảo ở đằng sau không biết cô muốn làm gì, vừa sợ hãi lại vừa tò mò, một đám người cứ xúm lại, không chịu tản đi

Lúc này gã cướp biển chỉ thấy mũi vô cùng đau buốt, mỗi khi ông bị đẩy vào một chút thì người gã ta lại run lên, không bao lâu sau thì bắt đầu phản kháng

Nhưng gã ta bị đám đàn ông cao khỏe đè chặt, không giãy giụa được một chút nào

Gã hét ầm ĩ, làm cho bọn cướp biển ở trong phòng toát mồ hôi lạnh, bắp chân cũng run rẩy.

Ước chừng mười phút sau, tiếng hét kia dần yếu bớt, nhưng động tác giãy giụa lại không hề ngừng lại

Lại qua năm phút sau, cuối cùng ống dẫn cũng được cắm hẳn vào, Y An Đức xoa mồ hôi trên trán mình

Mà Y An Đức vừa mới bị đánh ngất xỉu cũng đã tỉnh lại, đứng ở một bên không dám lên tiếng nữa

Nhiếp Nhiên kéo tên kia tới một cái ang nước ngoài sân, sau đó thả lỏng tay ra

Gã cướp biển nhìn thấy áng nước đầy ú ụ thì hừ lạnh khinh thường: “Muốn dùm tao ấy à? Đừng thần kinh nữa, đám cướp biển bọn tao từ nhỏ đã bơi dưới nước, nín thở chính là sở trường!” “Không, cái này là để mày uống đấy.” Cô quay đầu nói với dân đảo: “Đè gã ta xuống!”

Ba bốn người đàn ông cao lớn đi tới, giữ chặt gã ta trên mặt đất, khiến gã ta không thể cựa quậy được

Sau đó, Nhiếp Nhiên rút từ bên hông ra một ống dẫn dài và nhỏ, cái này có lấy được từ chỗ cửa canh gác, hẳn là phế liệu lấy ra từ thân tàu

Cô đưa cái ống nhỏ cho Kha Lỗ, ra lệnh: “Cắm vào mũi gã ta!” “Hả?” Kha Lỗ sững sờ tại chỗ

Anh ta không nghe nhầm đấy cứ? Cắm..

vào mũi ư? Đáng lẽ phải cắm vào mồm chứ

Nhiếp Nhiên nhìn anh ta đứng đực ra ở đó thì hơi híp mắt, “Không muốn cứu người hả?” Y An Đức thấy anh ta cứ đứng đờ ra thì vội vàng vọt ra, cầm lấy cái ống nhỏ, nói: “Cậu không làm thì để tôi làm!” “Không, không được..

Thả tạo ra, thả ra!” Y An Đức đã ôm sự thù hận với đám cướp biển này mấy chục năm rồi, giờ ông ta trút hết sự hận ấy vào việc mạnh mẽ nhét ống dẫn vào mũi gã ta

Nhưng gã ta bị đám đàn ông cao khỏe đè chặt, không giãy giụa được một chút nào

Gã hét ầm ĩ, làm cho bọn cướp biển ở trong phòng toát mồ hôi lạnh, bắp chân cũng run rẩy.

Ước chừng mười phút sau, tiếng hét kia dần yếu bớt, nhưng động tác giãy giụa lại không hề ngừng lại

Lại qua năm phút sau, cuối cùng ống dẫn cũng được cắm hẳn vào, Y An Đức xoa mồ hôi trên trán mình w●ebtruy●enonlin●e●com

Cả đời này ông ta chưa từng làm những việc thế này, nếu không phải đang bị ép cho nóng nảy thì đúng là không xuống tay nổi

“Sau đó thì sao?” Y An Đức nhìn gã cướp biển bị đè dưới đất, hỏi

Nhiếp Nhiên nhìn gã cướp biển không ngừng há miệng thở hổn hển, y như con cá bị vứt lên bờ

Cô liền vò một nắm rạ, sau đó nhét vào miệng gã ta

“Dùng gỗ và dây thừng bịt kín miệng gã lại, càng chặt càng tốt!”

Thực ra thì đúng trình tự phải là bịt mồm rồi mới thông ổng mũi thì sẽ không phải nghe thấy tiếng la hét khủng bố ban nãy

Nhưng giờ việc cô phải làm là khiến đám cướp biển trong phòng kinh hãi, thế nên cô mới cố ý không nhét gì vào trước

Kha Lỗ và Y An Đức nhanh nhẹn chèn chặt miếng gỗ ngoài miệng gã cướp biển, vì để làm nhanh nên hai người cũng rất thô bạo

Hai má gã cướp biển gần như bị cứa xước cả da

Nhiếp Nhiên thấy đã ổn rồi liền đưa một cái ấm nước tới, “Rót vào trong ống đi.” Đám người kia trừng mắt nhìn cô với vẻ không dám tin

Người bình thường bị nước sặc vào mũi đã khó chịu lắm rồi, giờ còn rót cả đống nước vào mũi..

nghĩ thôi cũng thấy cổ họng đau buốt rồi

Y An Đức do dự một lát rồi nhận lấy ấm nước

Ông ta cắn răng, múc đầy ấm rồi bắt đầu đổ vào trong ống xông

“Ưm..

ưm..

ưm!” Tên cướp biển hoảng sợ trừng mắt lên, chân tay càng không ngừng giãy giụa, cổ họng không ngừng phát ra những tiếng rên thảm thiết

Thảm trạng đau đớn này khiến cho dân đảo không khỏi cau mày, quay mặt đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...