🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 670: Không có cứu viện - Bãi mìn xảy ra vấn đề (6)

“Các anh tranh thủ sắp xếp đi, trước khi trời tối là phải thu dọn xong

Đúng rồi, l3úc gỡ mìn phải cẩn thận một chút, có chỗ nào thấy không ổn thì đừng tự tiện quyết định.”2

Đến giờ cô vẫn nhớ câu cuối cùng của gã cướp biển nói hôm qua, cứ cảm thấy trong 7lời nói của gã ta có ẩn ý gì đó

“Ừ, bọn tôi biết rồi.”

Nhiếp Nhiên liếc nhìn nó một chút, lạnh lùng đáp: “Chị không phải anh hùng.”

Không phải ư? Nhưng chị Y Xá nói người có thể cứu vớt đảo của bọn em chính là anh hùng

Mọi người đều nghe lời chị như thế, ngay cả tộc trưởng cũng không dám phản bác lời chị nói, cho nên chị nhất định là anh hùng rồi

Chỉ có anh hùng mới làm cho người ta..

tôn kính, đúng thế, chính là tôn kính!” Tôn kính ư?

“Ăn cơm thôi.”

Lúc này, Nhiếp Nhiên tập trung toàn bộ suy nghĩ vào trong mấy quả mìn kia, đâu có để ý tới người bên cạnh chứ? Khi cô đang định đặt ngòi nổ thì một cái đầu nho nhỏ ghé sát lại, tò mò hỏi: “Đây là cái gì thế?” Nhiếp Nhiên nhìn sang, không ngờ lại là thằng nhóc đòi ăn thịt hôm trước, hình như tên là Khắc Lý

Thấy cô không đáp, Khắc Lý lại hỏi: “Chị anh hùng à, chị thật sự có thể cứu đảo của bọn em à?” Thằng bé ngẩng đầu lên nhìn, trong đôi mắt sáng long lanh tràn đầy sự ngây thơ

Anh hùng ư? Lần đầu tiên Nhiếp Nhiên được người ta gọi là anh hùng, còn dùng ánh mắt tràn ngập mong đợi như thế, cứ cảm thấy không được tự nhiên

Cô vốn đã quen người ta gọi cô là Số 1 bằng ánh mắt khiếp sợ, sợ hãi, hoảng hốt, bộ dạng méo mó và đầy dữ tợn

Thấy mọi người đều3 gật đầu nghe lời, cô mới quay trở lại hoàn thành nốt việc cải tạo

Những người dâ2n đảo cũng tranh thủ lúc bọn họ gỡ mìn, bắt đầu phân chia công việc

Phụ nữ nấu cơm tập thể, ôm đồm công tác hậu cần, đàn ông thì về nhà tìm cung tiễn dao phay, phàm là những vật dụng sắc nhọn có thể đả thương người đều lấy đi cả, có thể lưng vác cung tiễn, tay cầm dao phay để liều mạng

Thời gian chậm rãi trôi qua, sắc trời tối dần

Không biết đã qua bao lâu, một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên ở bàn bên cạnh

Không phải ư? Nhưng chị Y Xá nói người có thể cứu vớt đảo của bọn em chính là anh hùng

Mọi người đều nghe lời chị như thế, ngay cả tộc trưởng cũng không dám phản bác lời chị nói, cho nên chị nhất định là anh hùng rồi

Chỉ có anh hùng mới làm cho người ta..

tôn kính, đúng thế, chính là tôn kính!” Tôn kính ư?

Nhiếp Nhiên nghe thấy nó miêu tả như thế thì nhếch môi hứng thú

Ánh mắt những người đó nhìn cô là tôn kính ư? Rõ ràng là sợ hãi thì có! Khắc Lý thấy cô nở nụ cười thì lại đánh bạo hỏi: “Chị anh hùng, rốt cuộc đây là cái gì thế ạ?” Nhiếp Nhiên chậm rãi nở nụ cười, “Đây mà mìn, dùng để giết người.” Cô cố ý nói những lời rất đáng sợ, muốn dọa cho thằng nhóc này phải sợ chạy đi, nhưng không ngờ nó lại nghiêm túc nói: “Không đúng, nó dùng để giết kẻ xấu!” Thế thì có gì khác đầu cơ chứ, đều là dùng để giết người cả

Nhiếp Nhiên âm thầm nghĩ, vừa phân tâm một chút, ngón trỏ không cẩn thận đâm phải mảnh sắt.

“A...”

Khắc Lý vừa thấy đã kêu lên, “Ôi! Chảy máu rồi!”

“Bị thương nhẹ thôi, không...” Cô còn chưa nói xong, Khắc Lý đã lập tức cầm tay cô đưa lên miệng mình, vừa ra sức thổi phù phù vừa nói, “Để em thổi giúp chị, thổi sẽ không đau nữa, mẹ nói với em thể, rất linh nghiệm đấy.” Nhìn thằng bé không ngừng phồng miệng thổi, vẻ mặt Nhiếp Nhiên nao nao

“Sao rồi, sau khi Khắc Lý thổi cho chị, có phải là không còn đau nữa không?” “Ừm.” Nhiếp Nhiên bất đắc dĩ đáp

Dường như Khắc Lý rất tự hào về việc này, giống như mình đã làm được một chuyện rất giỏi, “Thấy chưa, em đã bảo là rất linh nghiệm mà.” “Khắc Lý, em đừng làm phiền chị ấy nữa, mau mang mì cho những người khác đi.” Từ xa,Y Xá thấy Khắc Lý quấn lấy Nhiếp Nhiên

Sau vụ việc giết cướp biển hôm qua, cô sợ Khắc Lý sẽ chọc giận Nhiếp Nhiên nên vội vàng đi tới bảo nó đi đi

“Vâng, em biết rồi.” Khắc Lý cười với Nhiếp Nhiên, sau đó cầm hộp thức ăn chạy ra ngoài

Không có Khắc Lý làm phiền, ở trong đình chỉ còn lại Nhiếp Nhiên và Y Xá
Đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com
Y Xá ngồi xuống bên cạnh cô, nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi, “Người kia..

mọi người đều đi rồi ạ?” Nhiếp Nhiên hiểu ý cô ta hỏi, trả lời thẳng: “Anh ta sẽ không quay lại đâu.” Nụ cười của Y Xá cứng đờ, qua vài giây sau mới tiếp tục nói: “Vâng, tôi biết rồi.” Hai người ngồi ở đó, mỗi người tự theo đuổi suy nghĩ riêng của mình, im lặng không nói

“Không hay rồi, không hay rồi, có chuyện xảy ra ở bãi mìn rồi!” Một người từ xa chạy tới, gào ầm lên với Nhiếp Nhiên.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...