🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 667: Không có cứu viện - Bãi mìn xảy ra vấn đề (3)

Chương 666KHÔNG CÓ CỨU VIỆN - BÃI MÌN XẢY RA VẤN ĐỀ (3)
“Cái gì mà cướp trước mặt anh, anh có biết xấu hổ không hả? Quan hệ của tôi và chị Nhiên gần gũi hơn anh nhiều! Tôi và chị ấy ở cùng một phòng ngủ!”

“Vậy thì đã sao, tôi quen Tiểu Nhiên Tử sớm hơn cô!”

...

Lý Kiêu đến bên cạnh Nhiếp Nhiên, nhìn tốc độ tay cực nhanh của cô, cộng thêm trình độ quen thuộc hoàn toàn giống như một nhân viên kỹ thuật chuyên nghiệp.

Lúc Lý Kiêu thấy cô khôi phục những thứ đó lại như cũ rồi lại sửa một số kết cấu trong đó thì hỏi: “Mìn nhảy?”

Nhiếp Nhiên cong môi lên, “Có mắt nhìn đấy, không hổ là học viên mũi nhọn của đội tân binh. Có điều tôi chỉ có thể nói cái này miễn cưỡng giống mìn nhảy mà thôi, không đủ đồ, chỉ có thể dùng cái khác lắp vào.”

“Nhưng quá trình quá lâu.” Lý Kiêu nhìn quả mìn nhảy còn chưa làm xong trong tay cô.

Mặc dù lực sát thương lớn, tầm bắn và độ bao phủ vượt xa những thứ mìn bình thường kia nhưng quá trình chế tạo rất mất thời gian.

“Lâu thế nào cũng phải làm, tôi phải dựa hết vào nó.”

Lý Kiêu nghe thấy khẽ cau mày lại, trịnh trọng cam kết: “Chúng tôi nhất định sẽ tìm được cứu viện!”

“Ừ, hy vọng mọi người thành công.”

Một đêm lại trôi qua, khi chân trời đã nổi lên một tầng màu trắng bạc nhàn nhạt thì đuốc bên vách đá đã cháy hết. Bạn đang đọc truyện tại WebTru yen Onlinez . com

“Thông rồi! Thông rồi! Cuối cùng con đường này cũng thông rồi!”

Bỗng nhiên Kha Lỗ hô lên, đánh thức những người dân đảo vì đợi cả đêm mà mệt mỏi không chịu nổi ở cách đó không xa.

Nhiếp Nhiên đã lắp ráp gần xong nghe thấy tiếng hô của Kha Lỗ thì phủi thuốc nổ màu đen trên tay, đi qua đó.

Quả nhiên, một con đường nhỏ độ rộng đủ cho hai người đi cạnh nhau đã được dọn ra.

“Xem ra lính mới như mọi người làm việc cũng rất nhanh.” Nhiếp Nhiên cười khẽ.

Nghiêm Hoài Vũ tranh công nói: “Đều là chúng tôi đào lên, đợi bọn họ đào có khi đến ngày kia cũng không xong.”

Nhiếp Nhiên như không nhìn thấy vẻ mặt muốn được khen của anh ta, gật đầu nói: “Ừm, đúng là không uổng ăn chùa cơm của nhà nước bao lâu nay.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...