🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 633: Những gì nợ mọi người, tôi sẽ trả (4)

Chương 632NHỮNG GÌ NỢ MỌI NGƯỜI, TÔI SẼ TRẢ (4)
Mặc dù tư thế cầm dao đâu ra đấy, nhưng động tác chém người không chuyên nghiệp, hơn nữa nào có cướp biển nào lại nhắm mắt lúc chém người?

Trên đảo này không phải cướp biển, vậy thì chỉ còn dân đảo thôi.

Nhưng tại sao đám dân đảo này phải giết cô?

“Giết... giết các người...” Người kia sợ hãi lắp bắp trả lời.

“Chúng tôi?” Nhiếp Nhiên híp mắt lại nguy hiểm.

Người kia không ngừng gật đầu, “Đúng... đúng thế... các người...”

“Shit!” Nhiếp Nhiên lập tức hiểu ý của hắn. Cô khẽ nguyền rủa, ném hắn xuống đất, chạy nhanh đến bên kia khu nhà.

Vừa đến cửa, cô giơ chân đạp bay cánh cửa gỗ ra. Ầm một tiếng vang lớn, phía sau cửa truyền đến tiếng hô, “Ai ui! Kẻ nào không có mắt dám đụng vào ông đây thế!”

Nhiếp Nhiên vốn đang yếu ớt lại chạy vội, mệt mỏi thở hổn hển.

Cô không quan tâm đến Nghiêm Hoài Vũ, nhanh chóng nhìn tình hình bên trong một vòng. Có bốn người đang bị trói, miệng còn bị nhét giẻ, không ngừng giãy giụa.

“Tiểu Nhiên Tử, sao cô lại đến đây? Đúng rồi, chỗ cô không sao chứ, có gặp đánh úp không?” Nghiêm Hoài Vũ vừa mừng vừa ngạc nhiên hỏi.

“Tôi không sao.” Nhiếp Nhiên cố gắng khôi phục lại hô hấp, trả lời lại ngắn gọn.

Lý Kiêu nhìn ra vẻ vội vàng của cô nhưng giọng vẫn lạnh lùng, “Chỗ chúng tôi cũng không sao.” Hãy vào webtruyenonlinez.com để đọc truyện nhanh hơn!

“Hết sốt rồi à? Thần trí khôi phục rồi à?” Kiều Duy đút hai tay trong túi, cười hỏi.

Nhiếp Nhiên đang thở dốc khựng lại mấy giây, sau đó nói: “Những gì nợ mọi người, tôi sẽ trả lại hết.”

Mọi người người nghe không hiểu gì cả. Nhiếp Nhiên nợ bọn họ cái gì?

Haiz, sao sốt đến bây giờ vẫn chưa tỉnh táo lại thế?

Chỉ có Lý Kiêu và Kiều Duy hiểu ý cô.

“Thật ra tôi hy vọng cô cứ nợ mãi, như vậy ít nhất sẽ vui vẻ hòa nhã.” Kiều Duy cười đi tới, thuận thế khoác cái áo lên người cô.

“Rốt cuộc mọi người đang nói cái gì thế?” Nghiêm Hoài Vũ ngu ngơ hỏi.

Kiều Duy sợ Nhiếp Nhiên sẽ thẹn quá hóa giận nên lập tức chuyển chủ đề: “Cậu lo cho cái cục u trên đầu cậu đi.”

Kiều Duy chọc vào chỗ bị đập sưng trên đầu Nghiêm Hoài Vũ khiến anh ta đau đớn nhảy dựng lên, “A! Kiều Duy tên khốn kiếp này! Đau lắm đấy!”

Tiếng kêu đau đớn của anh ta vừa kết thúc thì từng trận tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài cửa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...