🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 630: Những gì nợ mọi người, tôi sẽ trả (1)

Chương 629NHỮNG GÌ NỢ MỌI NGƯỜI, TÔI SẼ TRẢ (1)
Két... Cánh cửa gỗ bị nhẹ nhàng đẩy ra.

Trong phòng không thắp nến, ánh sáng u ám theo cửa sổ giấy chiếu vào căn phòng mờ mịt.

Lý Kiêu đứng ở cửa thích ứng với ánh sáng trong phòng hai giây, nhìn thấy một bóng đen hơi nhô lên trên giường, không hề nhúc nhích.

Cô im lặng đặt bát mì lên trên bàn gỗ, sau đó chuyển một cái ghế ra ngồi ở cạnh giường:

“Sở dĩ chúng tôi đồng ý sẽ đánh cướp biển thay bọn họ là bởi vì khi chúng tôi tìm được cậu, cậu bị thương quá nặng, cần cứu chữa gấp.”

Lúc ấy mấy người Nghiêm Hoài Vũ kéo lê cơ thể mệt mỏi cầu cứu, cũng phân tích tình hình hiện tại với bọn họ, nhưng đám dân đảo kiên quyết bắt họ phải hứa đánh cướp biển mới cho họ vào đảo và hỗ trợ thuốc men.

Tình huống bắt buộc, bọn họ chỉ có thể bất đắc dĩ đồng ý.

Vốn dĩ bọn họ định sau khi hồi phục vết thương, nhân lúc đám cướp biển chưa quay trở về, đợi Nhiếp Nhiên tỉnh dậy là sẽ lén lút rời đi luôn.

Nhưng khổ nỗi mãi mà Nhiếp Nhiên không tỉnh lại, vì vậy bọn họ liền kiếm cớ, nói là phải đợi Nhiếp Nhiên tỉnh lại mới có thể đánh cướp biển theo lời hứa.

Lý Kiêu cứ ngồi ở đó nhìn chằm chằm Nhiếp Nhiên mãi nhưng rất đáng tiếc, người trên giường không có bất cứ phản ứng nào.

Lý Kiêu đứng, sự bình thản trong lời nói vừa rồi biến thành lạnh lùng kiêu ngạo.
w●ebtruy●enonlin●e●com
“Không phải vì chúng tôi ngu xuẩn không biết bốn chữ ‘không lượng sức mình’ viết như thế nào, mà là vì chúng tôi không muốn thấy cậu chết. Nhiếp Nhiên, chúng tôi không hề nợ cậu cái gì cả!”

Cô nói xong thì rời khỏi nhà gỗ.

Ầm một tiếng, cửa gỗ lại bị đóng lại.

“... Chị Kiêu, chị vẫn ổn chứ?” Hà Giai Ngọc vừa sợ vừa tò mò, run lẩy bẩy hỏi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...