🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 607: Xảy ra chuyện (3)

Chương 606CHƯƠNG 606: XẢY RA CHUYỆN (3)
Dần dần, Kiều Vũ Kiều không hét nổi nữa.

Cô ta khàn giọng đặt mông ngồi xuống mặt đất, khóc òa lên, “Mày mau trở lại đây cho tao, Nhiếp Nhiên… Mày mau trở lại đi… Lý Kiêu… Tôi sợ quá… Hu hu…”

Mỗi khi cô ta khóc, trong cái hố lại âm vang giọng nói của cô ta, tạo thành từng đợt tiếng khóc liên tiếp. Mặc dù do chính cô ta làm ra nhưng vào giờ phút này lại đặc biệt kinh khủng.

Trên cửa hố gió lạnh gào thét, xen lẫn với tiếng khóc của Kiều Vũ Kiều.

Một phút… hai phút… ba phút…

“Phanh!” Trên bầu trời phút chốc lóe lên một tia sáng chói lóa.

Mà lúc này trong đội ngũ còn chưa đi xa, Lý Kiêu nghe thấy sau lưng truyền đến một âm thanh vang to thì dừng lại.

“Bốn phút ba mươi tư giây.” Nhiếp Nhiên vẫn luôn yên lặng tính thời gian ở trong lòng, bốn phút, thời gian không được dài lắm nhỉ?

Nhiếp Nhiên nhìn sang Lý Kiêu với vẻ đùa cợt, “Tôi vẫn giữ câu nói cũ, một người mà ngay đến mình cũng có thể từ bỏ thì không xứng để người khác xả thân tương trợ.”

Nói rồi, cô liếc qua món đồ mà Lý Kiêu ném dưới đất làm ký hiệu.

Sao cô có thể không biết Lý Kiêu làm những gì? Vừa rồi lúc Lý Kiêu cố ý nói chuyện với Kiều Vũ Kiều đã vụng trộm đá dây thừng được thắt bằng dây lưng buộc ở gốc cây xuống cái hố.

Đáng tiếc, Lý Kiêu đá dây thừng rồi, cũng đã ám chỉ rồi, tạo điều kiện rất tốt cho Kiều Vũ Kiều, chỉ cần chính cô ta tự bò lên rồi đi theo ký hiệu Lý Kiêu để lại thì chắc chắn có thể tập hợp cùng với cả đội.

Nhưng…

Dù Lý Kiêu đã nghĩ kĩ hết mọi điều nhưng lại không thể ngờ được là Kiều Vũ Kiều quá yếu ớt, yếu ớt đến mức ngay cả chuyện nắm lấy dây thừng bò lên cũng không hề nghĩ tới.

Nhiếp Nhiên nhìn thoáng qua vẻ mặt của Lý Kiêu, trên gương mặt lạnh nhạt của ấy thoáng hiện lên sự thất vọng.

Lý Kiêu xuất thân từ gia đình quân nhân chính thống, cô quán triệt rất triệt để tư tưởng không từ bỏ không vứt bỏ của quân nhân. Dù cô không có tình cảm gì với người kia, cũng biết người kia không có chỗ hữu dụng cho mình, thậm chí sẽ liên lụy đến mình, nhưng cô tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha bất kì một đồng đội nào.

“Ha ha, cuối cùng cũng bớt đi được một kẻ vướng víu!” Hà Giai Ngọc vui đến mức chỉ muốn vỗ tay.

“Đuổi được cái đồ phiền toái kia đi rồi, hành trình tiếp sau đây chắc chắn sẽ nhanh hơn rất nhiều.” Nghiêm Hoài Vũ cũng gật đầu đồng ý.

Chẳng bao lâu sau, một chiếc trực thăng cấp cứu bay tới. Bạn đang đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com

Trực thăng lơ lửng giữa trời, cửa cabin nhanh chóng được mở ra, một bóng người mặc bộ rằn ri màu lục chậm rãi hạ xuống.

Cách khá xa nên Nhiếp Nhiên không thể nhìn rõ gương mặt của người kia, nhưng cô có thể biết chắc rằng đây không phải là Hoắc Hoành.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...