🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 597: Bị mất phương hướng (3)

Chương 596BỊ MẤT PHƯƠNG HƯỚNG (3)
Thi Sảnh lập tức can ngăn: “Được rồi, đừng vì loại người này mà lãng phí sức lực.”

Hà Giai Ngọc lạnh lùng mắng, “Đồ không biết xấu hổ!” Sau đó, cô ta đến trước mặt Nhiếp Nhiên: “Chị Nhiên, chúng ta đi, không nhìn thấy thì không bực mình.”

Hà Giai Ngọc muốn kéo tay của Nhiếp Nhiên đi nhưng cô lại tránh đi. Cô nhìn Kiều Vũ Kiều, nói: “Không được, tôi thấy rất phiền, nên tôi đi một mình.”

“Đừng mà, chị Nhiên! Chị đi một mình nguy hiểm lắm, vì cái con ả kia mà đặt mình vào nguy hiểm là thiệt lắm.”

Nghiêm Hoài Vũ cũng tán thành, “Đúng vậy Tiểu Nhiên Tử, tốt nhất lúc này đừng nên tức giận với cô ta làm gì, khảo hạch quan trọng hơn.”

Nhiếp Nhiên mỉm cười, “Mọi người cố lên!”

Sau đó, cô đi về phía một con đường khác.

Cô chẳng có hứng thú gì cùng đám người này tốn thời gian, một mình cô chỉ cần ba, bốn ngày là có thể hoàn thành rồi.

Nhưng vừa mới đi vào, cô đã nghe thấy sau lưng vang lên tiếng bước chân.

Nhiếp Nhiên quay đầu lại thì thấy Cổ Lâm đang yên lặng đi theo sau lưng mình, cô đành phải hỏi: “Cậu làm cái gì vậy?”

“Tôi sợ cậu đi một mình nguy hiểm, tôi đi cùng với cậu.”

“Tôi cũng đi cùng cô.” Nghiêm Hoài Vũ đi từ một bên khác tới.

“Còn cả hai chúng tôi nữa.” Kiều Duy cùng Mã Tường cũng đi qua.

“Chị Nhiên, chị nhất định phải tách ra đi à? Vậy em phải đi theo bên nào đây?” Hà Giai Ngọc nhìn Nhiếp Nhiên, rồi lại nhìn Lý Kiêu ở bên cạnh, khó xử đến mức lông mày nhíu lại.

Hai người này đều là người khiến mình bội phục và sùng bái, thật sự quá khó chọn!

Đặc biệt là đối với người có chứng sợ hãi lựa chọn như cô ta.

“Mọi người đều đi theo Lý Kiêu hết đi, như thế tương đối an toàn hơn.” Nhiếp Nhiên tốt bụng nhắc nhở.

Thứ nhất, cô thật sự không muốn có quá nhiều người đi theo mình, để đề phòng đến lúc đó có chuyện gì xảy ra, hại cô bị phân tâm và bị kéo chậm tiến trình.

Thứ hai, con đường mà cô chọn mặc dù là đường tắt, có thể giúp cô hoàn thành sớm nhưng nguy hiểm tương đối cao, không thích hợp với bọn họ.

Nhưng có nói thế nào thì Cổ Lâm cũng không chịu, chỉ cố chấp lắc đầu, “Không được, một mình cậu không an toàn.”

Nghiêm Hoài Vũ: “Đúng vậy đấy, một mình cô không an toàn, tôi muốn bảo vệ cô.”

Kiều Duy: “Chỗ bên ấy quá nhiều người, chen lấn xô đẩy cực lắm, tốt nhất là đổi sang đường khác đỡ tắc đường.”

Nghiêm Hoài Vũ nghe anh ta nói như vậy thì không nhịn được mà châm chọc, “Đây là đường cao tốc à mà còn tắc đường?”

Nhiếp Nhiên trầm tư một lát, cuối cùng cũng xuôi, “Thôi tùy mấy người.”
w●ebtruy●enonlin●e●com
Nói rồi cô đi sâu vào rừng cây.

Mới vừa đi vào, cô đã thấy bên trong có rất nhiều cây cối to lớn sinh trưởng giao nhau, có những cây dây leo bám trên thân cây, không khí ẩm ướt lâu ngày khiến rừng cây vô cùng âm u.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...