🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 510: Tự mình muốn chết - Giữa bọn họ có mập mờ (1)

Chương 509TỰ MÌNH MUỐN CHẾT - GIỮA BỌN HỌ CÓ MẬP MỜ (1)
Tăng thêm trọng lượng? Đã thế này rồi mà còn tăng thêm sức nặng!

Bọn họ giơ súng đã hai tiếng, cánh tay đau nhức không chịu nổi, lúc đầu cứ nghĩ chịu đựng thêm một lúc nữa là có thể nghỉ ngơi.

Trời, nếu lại tăng thêm sức nặng. Chắc đôi tay này sẽ hỏng mất!

Bọn họ đau khổ nhìn Hoắc Hoành treo lên họng súng từng người một viên gạch đã được buộc chặt bởi sợi dây.

Hoắc Hoành vừa thả tay, một trọng lực làm bọn họ không tự chủ được mà hạ xuống.

“Không được nhúc nhích!” Hoắc Hoành lạnh lùng nhắc nhở một nam binh trước mặt, ánh mắt không hề gợn sóng đó làm cho nam binh kia không nhịn được mà nắm chặt cây súng trong tay.

“Nâng khẩu súng lên!”

“Tay nắm chặt!”

“Để ngang với bả vai.”

Mười phút… Hai mươi phút… Bốn mươi phút…

Hoắc Hoành cố ý nhìn thoáng qua Nhiếp Nhiên, thấy tay của cô vẫn giữ nguyên tư thế không hề nhúc nhích, cũng không vì cơn mưa và viên gạch mà lắc lư tí nào.

Nhưng Nhiếp Nhiên có thể vượt qua không có nghĩa là người khác cũng có thể làm như thế.

Ngoại trừ ba người Nghiêm Hoài Vũ ra, những tân binh khác của lớp 6 vì thời gian dài dùng tay giữ súng, hơn nữa nước mưa mùa đông làm nhiệt độ cơ thể bọn họ hạ xuống, hai tay dần chuyển động, khuôn mặt cũng méo mó vì cơn đau buốt truyền đến từ trên tay.

Hoắc Hoành nhìn thấy một binh sĩ tay run rẩy càng lúc càng mạnh, đến cả viên gạch treo trên họng súng cũng vì thế mà lắc lư theo.

Anh nhíu mày, tiến lên giữ lấy báng súng, “Không được phép run!”

Vẻ mặt nam binh sĩ kia nhăn nhó, rất khó khăn nói ra: “Báo cáo chính trị viên, tôi không thể giữ nổi nữa.”

“Không thể giữ nổi? Vậy thêm một viên nữa.”

Hoắc Hoành bình tĩnh xoay người như muốn lấy thêm cho cậu ta một viên gạch, nam binh sĩ nghe xong thì tinh thần tỉnh táo, cắn răng nhấc thân súng lên, “Không, tôi vẫn giữ được!”

Nghe được câu nói này, Hoắc Hoành mới thả viên gạch trên tay xuống đất.
w●ebtruy●enonlin●e●com
Mấy người bên cạnh cũng sợ bị thêm một viên gạch nên họng súng vốn đang lung lay cũng lập tức đứng yên.

Có điều sắc mặt bọn họ lại nhăn nhó thêm vài phần.

Bọn họ đứng yên không nhúc nhích nâng súng trong mưa suốt từ một rưỡi chiều đến năm giờ chiều.

Hoắc Hoành chắp hai tay sau lưng, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm bọn họ.

Đột nhiên, anh bước từng bước về một hướng nào đó.

Tất cả mọi người nín thở tập trung tinh thần, chỉ sợ chính trị viên sẽ chạy đến trước mặt mình rồi treo thêm một viên gạch trên họng súng.

Anh đi qua từng người một, cuối cùng bước chân đứng lại ở trước mặt người đứng thứ hai từ dưới đếm lên. Trong nháy mắt, cả đám người khẽ khàng thở ra, âm thầm cảm thấy may mắn vì không phải là mình, đồng thời cũng mặc niệm một phút cho người kia.

Người đó là Nhiếp Nhiên.

“Nâng lên.” Anh đưa tay ra nhẹ nhàng nâng họng súng của cô lên.

Cánh tay đã dần dần tê dại của Nhiếp Nhiên bị ép hơi nâng lên, nhưng một con mắt của cô vẫn nheo lại như cũ, nhắm chuẩn vào bia cách đó 100 mét.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...