🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 475: Đứng đến chết mới thôi - Cô là người có tính chống đối (6)

Chương 474ĐỨNG ĐẾN CHẾT MỚI THÔI - CÔ LÀ NGƯỜI CÓ TÍNH CHỐNG ĐỐI (6)
Anh ta ở trong núi nên không biết thông tin, vừa mới đi ra đã hỏi Trần Quân, “Vẫn còn ở đó?”

Trần Quân liếc qua tình hình thao trường ngoài cửa sổ rồi nói với anh ta: “Ừ, không động đậy.”

An Viễn Đạo tức giận tóm lấy cái mũ trên đầu mình rồi đập mạnh xuống mặt bàn, hùng hùng hổ hổ nói: “Mẹ nhà nó, cô ta không định chịu đựng đến chết thật đấy chứ!”

Lúc này Trần Quân còn đặc biệt “tốt bụng” nhắc nhở anh ta một câu, “Khó nói lắm, chịu đựng liên tục sáu ngày rồi, bảy ngày là cực hạn của con người đấy.”

An Viễn Đạo trừng mắt với Trần Quân, cả giận hỏi: “Thế thằng ranh con Nghiêm Hoài Vũ kia không mang đồ ăn tới cho cô ta à?”

“Có chứ, nhưng cô bé này nhất quyết không chịu ăn dù chỉ một miếng.” Trần Quân nhún vai tỏ vẻ vô tội.

“Tôi chưa từng thấy một nữ binh nào bướng bỉnh như thế này!” An Viễn Đạo nhìn xuyên qua cửa sổ đến chỗ Nhiếp Nhiên vẫn còn đang đứng ở đó, không xê dịch lấy một phân, anh ta chỉ cảm thấy đau cả đầu.

Trần Quân cười, “Tôi nghe nói bên phòng Y tế đã chuẩn bị kĩ càng các thứ để cấp cứu rồi.”

“Bọn họ làm sao mà biết được?”

Người còn chưa ngã mà đã chuẩn bị đầy đủ để cấp cứu rồi? Tin tức của bọn họ nhanh nhạy thật đấy nhỉ!

“Nghe nói là trong lớp đó có người đi nhờ vả trước.”

“Mẹ kiếp! Mấy đứa đấy tình nguyện đi nhờ vả phòng Y tế mà không đi khuyên nhủ con nhóc kia à?” An Viễn Đạo bó tay.

“Có, nhưng cô ấy không nghe.”

An Viễn Đạo nghe Trần Quân nói cô không chịu ăn, cũng không nghe khuyên bảo thì chỉ cảm thấy bực bội mãi không thôi.

“Được rồi, được rồi, cứ để kệ cô ta đi! Cùng lắm thì đói ngất đưa thẳng vào bệnh viện luôn!” Anh ta định vào phòng tắm tắm rửa, một ngày một đêm bắt đám ranh con lớp 1 kia huấn luyện ở ngoài trời đã đủ mệt rồi, giờ còn phải nghĩ tới con bé cứng đầu kia, anh ta quá mệt mỏi!

Nhưng vừa mới cầm mũ muốn đi, anh ta lại đụng ngay phải Quý Chính Hổ ở cửa. Đầu tiên Quý Chính Hổ sửng sốt, sau đó hung hăng hỏi: “Sĩ quan huấn luyện An, lính của tôi đứng ở đó đã sáu ngày rồi, anh tính lúc nào thả người!”

Lại thêm một người nữa tới!

An Viễn Đạo không biết làm sao lại thế này, vì sao anh ta cứ đụng vào con bé kia thì luôn rơi xuống thế hạ phong vậy, anh ta tức giận bảo: “Ông đây có muốn thả thì chính cô ta không chịu đi đấy! Liên quan cái rắm gì đến tôi!”

Quý Chính Hổ đương nhiên cũng biết Nhiếp Nhiên không chịu đi, nhưng cũng không thể bởi vì không chịu đi mà cứ để cô ấy đứng mãi ở đó chứ.

Vốn anh ta đang định để cô chịu phạt xong, anh ta còn phải phạt tiếp, bắt cô đeo vật nặng chạy 10km để cô sáng mắt ra. Nhưng thật không ngờ nữ binh này lại quyết liệt như thế, thế mà đứng liền sáu ngày, còn không hề có ý định muốn cúi đầu.

“Vậy bây giờ anh định làm như thế nào?”

“Tôi làm sao mà biết, cái con bé cứng đầu này đúng là đứa điên!” Cứ nhắc đến con bé kia là An Viễn Đạo lại cảm thấy đau đầu, còn đau hơn cả lúc trên chiến trường. Anh ta bực mình ngồi xuống ghế, nhưng đột nhiên lại nghĩ ra một chuyện.

Anh ta vội hỏi Quý Chính Hổ: “A? Cậu không phải là sĩ quan huấn luyện của cô ta à, cậu có thể gọi cô ta về đơn vị mà!”

“Nhưng cô ấy chỉ nói với tôi ba chữ.” Không nhắc tới còn đỡ, vừa nhắc đến chuyện này là Quý Chính Hổ lại thấy khó chịu.
Bạn đang đọc truyện tại WebTru yen Onlinez . com
“Ba chữ gì?” An Viễn Đạo tò mò.

Quý Chính Hổ lạnh lùng ném ra ba chữ: “Tôi không phục!”

An Viễn Đạo ngạc nhiên trong giây lát, sau đó anh ta xổ ra một câu, “… Đệch mợ!”

Anh ta thật sự bị con bé cứng đầu này đánh bại.

Cô ta kiêu ngạo như vậy, anh ta thật sự con mẹ nó hết cách rồi!

Quý Chính Hổ nhìn An Viễn Đạo hết nói tục đến vỗ bàn, bèn cau mày hỏi: “Sĩ quan huấn luyện An, cô ấy là người của lớp 6, nếu xảy ra vấn đề thì cuối cùng là anh chịu trách nhiệm hay tôi?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...