🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 463: Không phục - Chống đối (3)

Chương 462KHÔNG PHỤC - CHỐNG ĐỐI (3)
Vậy nên cô mới cố ý kiếm chủ đề nói chuyện với Cổ Lâm, khiến cô ta nhất thời phân tâm mà ngã xuống.

Người mềm lòng như Cổ Lâm, lại có tính thích nghĩ cho người khác chắc chắn sẽ bảo mình đi trước, như vậy cô có thể thoát khỏi thành công.

Có điều, cô chỉ muốn thoát khỏi ràng buộc chứ không muốn làm hại người. Vậy nên cô mới chọn đống tuyết dày một chút, cùng lắm là chỉ xước cẳng chân, không đến mức nghiêm trọng như gãy tay gãy chân gì đó.

Không có Cổ Lâm bên cạnh lải nhải và ngăn cản, Nhiếp Nhiên dựa vào kinh nghiệm của mình dễ dàng tránh được những hố tuyết kia, vì thế tốc độ tăng lên không ít. Chỉ một lúc sau, cô đã quay trở lại đơn vị, hơn nữa còn vượt qua không ít người.

Những ngày rét đậm như thế này, sáng đã bị giày vò, cô nhớ cái chăn ấm áp trên giường kia chết đi được, cho nên tốc độ chân không ngừng tăng lên.

Cả đám người lần lượt bị cô bỏ lại sau lưng.

“Sảnh Sảnh, đó là Nhiếp Nhiên sao? Cái người chạy vừa đạt tiêu chuẩn sáng nay ấy?” Hà Giai Ngọc nhìn Nhiếp Nhiên vượt qua mình, đồng thời còn không ngừng tiến về phía trước, kinh ngạc kéo Thi Sảnh cạnh mình một chút.

Thi Sảnh không chắc lắm, “Hình như thế, thế mà chúng ta lại bị một người chỉ vừa đạt tiêu chuẩn vượt qua.”

Sau khi Hà Giai Ngọc bừng tỉnh trở lại thì vỗ mạnh vai Thi Sảnh, “Mẹ kiếp, vậy còn không đuổi theo! Bị người mới vượt trước, mất mặt lắm!”

Sau đó, cô ta liền xông về phía trước.

Nhưng bọn họ không có kinh nghiệm phong phú như Nhiếp Nhiên, thỉnh thoảng vẫn bị ngã vào những hố tuyết sâu, hơn nữa chạy càng nhanh thì cũng ngã càng nhanh.

“Khốn kiếp, con đường này khó chạy như vậy, rốt cuộc sao người đó có thể chạy nhanh vậy chứ?” Sau khi Thi Sảnh vấp ngã thêm một lần nữa thì không nhịn được chửi rủa.

“Chẳng trách chị Kiêu bằng lòng nói chuyện với cô ta, xem ra có cơ hội nhất định phải đánh nhau với cô ta xem sao mới được!” Sau khi Hà Giai Ngọc đỡ Thi Sảnh dậy, cô ta nhìn chằm chằm theo bóng dáng Nhiếp Nhiên đang như bay thoắt ẩn thoắt hiện trong đám người, đáy mắt đầy sự phấn kích.

Nhiếp Nhiên còn đang ra sức chạy không hề biết mình lại bị chú ý một lần nữa. Bây giờ đầu cô toàn là câu nói về trước thì ngủ trước của An Viễn Đạo, chỉ muốn nâng cao tốc độ thêm một lần nữa.

Nhưng, lực bất tòng tâm.

Thân xác này tuy được cô rèn luyện một thời gian, thể lực đã nâng cao không ít, nhưng so với cơ thể của chính cô thì vẫn còn kém rất nhiều, nếu liều mạng chạy, một khi chân không vững thì sẽ ngã sấp mặt.

Hơn nữa đường núi còn rất gập ghềnh và lầy lội, còn có thể sẽ bị lăn xuống nữa.

Cô không muốn vì chạy bộ mà ngã chết, vậy thì quá ngu xuẩn!

Suốt dọc đường, gió rít qua tai ào ào, từng người từng người bên cạnh lui về phía sau, Nhiếp Nhiên cố gắng nắm bắt được tiết tấu bước chạy, lao về phía trước.

Nghiêm Hoài Vũ vô tình nhìn thấy Nhiếp Nhiên xông lên thì ánh mắt sáng ngời, cố ý chậm lại vài bước, “Tiểu Nhiên Tử, cô chạy nhanh thật đấy!”

“Đúng vậy, sáng nay cũng có thấy cô nhanh như thế đâu.” Kiều Duy, người trước giờ như hình với bóng với Nghiêm Hoài Vũ cũng cười theo hưởng ứng.

Nghiêm Hoài Vũ nghĩ tới chuyện lúc sáng liền cười hỏi: “Không phải là muốn rửa nhục cho buổi sáng không đạt tiêu chuẩn đấy chứ?”

“Không, tôi muốn về ngủ sớm một chút.” Nhiếp Nhiên chạy hơi mệt rồi, trên mặt đã không còn nụ cười nữa, cộng thêm ngái ngủ, nói chuyện cũng mang theo một chút tức giận.

Nghiêm Hoài Vũ sững sờ vài giây, lúc này mới bật cười, “Trời ạ, thì ra con bé này là một kẻ ham ngủ, vì ngủ mà liều mạng như vậy.”

Nhưng chỉ mấy giây nói chuyện như vậy, Nhiếp Nhiên đã vượt bọn họ, chạy về phía trước.
Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.
Kiều Duy nhìn bóng người chạy như bay vượt qua đám người, lại nhìn cô giẫm chuẩn lên các điểm an toàn thì lắc đầu, “Cô ấy không liều mạng, mà là dùng bản lĩnh thật sự.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...