🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 382: Diệp trận xuất chiêu (2)

Chương 381DIỆP TRÂN XUẤT CHIÊU (2)
Diệp Trân nhìn thấy mà lòng đau như cắt. Đứa con trai đến mình còn không nỡ đánh một cái, bây giờ lại bị đánh cho thành thế này, bà ta không thể nhịn được nữa, nắm tay Nhiếp Dập đi ra ngoài, “Đi, mẹ đưa con đi tìm nhà bọn họ hỏi cho rõ ràng!”

“Vậy ba thì sao? Ba không đi đòi lại công bằng cho con à? Con muốn ba dạy dỗ cái tên xấu đó!” Nhiếp Dập đi sau lưng bà ta, đáng thương rưng rưng nước mắt hỏi.

Diệp Trân ở phía trước đột nhiên dừng lại.

Dạy dỗ?

Diệp Trân lập tức nghĩ ra một kế.

Đợi chiêu cuối của Nhiếp Nhiên, không bằng mình chủ động xuất chiêu.

Uông Minh Hạo là con độc đinh của nhà họ Uông, từ nhỏ lại không có mẹ, cho nên nhà họ Uông rất thương yêu nó, hơn nữa thực lực bối cảnh của nhà họ Uông cũng không kém nhà họ Nhiếp. Nếu như Nhiếp Nhiên đắc tội với nhà họ Uông, chắc chắn Nhiếp Thành Thắng sẽ không bỏ qua cho Nhiếp Nhiên.

“Mẹ?” Nhiếp Dập còn nhỏ không biết lúc này người mẹ thân yêu của nó đang dày công tính toán trong lòng, chỉ thấy bà ta đứng im tại chỗ, không nhịn được khẽ gọi một tiếng.

“Con bảo chị đi với con đi.” Diệp Trân quay lại, trịnh trọng nói với con trai mình.

“Cái gì?” Nhiếp Dập trợn to hai mắt, kinh ngạc quên cả khóc.

“Ngoan, mẹ thấy đau đầu quá, con bảo chị đi cùng con được không?” Diệp Trân ngồi xổm xuống, cố gắng dịu giọng thương lượng với nó, sợ Nhiếp Dập phản ứng quá lớn.

Nhưng rất đáng tiếc, dù bà ta có dỗ ngon dỗ ngọt thế nào, phản ứng của Nhiếp Dập vẫn rất gay gắt.

“Không muốn, không muốn! Tại sao phải là chị ta đi với con!”

“Con ngoan nào, đừng ầm ĩ nữa được không? Mẹ đau đầu sắp ngất rồi, con bảo chị đi đánh người xấu giúp con được không? Chị là quân nhân, rất lợi hại!” Diệp Trân nửa dỗ nửa lừa gạt nó.

Nhưng Nhiếp Dập không thèm để ý, nó lập tức khóc gào lên: “Không, con không cần đồ xấu xa đó giúp con!”

Diệp Trân thấy nó lại khóc thì rất đau đầu.

Bà ta thấp giọng mắng một tiếng, “Nhiếp Dập!”

Nhiếp Dập nhìn thấy Diệp Trân lạnh lùng gọi tên mình, trong lòng càng thêm tủi thân, nhưng vẫn ngừng thút thít, nức nở nói: “Mẹ, con thật sự không thích đồ xấu xa đó, hơn nữa mấy ngày trước mẹ còn bảo con cách xa chị ta một chút, không phải sao?”

“Nhưng mẹ rất đau đầu, chẳng còn cách nào khác nên mới bảo chị giúp con.” Diệp Trân tiếp tục lừa nó.

“Con có thể đợi ba về, sau đó bảo ba đánh đuổi người xấu giúp con!” Nhiếp Dập cúi đầu, bĩu môi nói.

“Vì chuyện lần trước con khóc nên ba con đã rất tức giận rồi. Bây giờ con lại khóc sướt mướt vì bị bắt nạt, ba sẽ càng tức giận hơn.” Nhiếp Dập nghĩ đến dáng vẻ tức giận mấy ngày trước của ba nó, chỉ có thể im lặng.

Diệp Trân nhìn thấy đương nhiên đau lòng, nhưng vì tương lai của Nhiếp Dập, bà ta chỉ có thể nhịn, “Cho nên bảo chị giúp con được không?”

“Còn lâu chị ta mới giúp con!” Nó nhỏ giọng nói.

Hôm đó, đồ xấu xa kia còn định ném nó từ trên cầu thang xuống, làm sao có thể giúp nó được!

“Chị sẽ giúp con, yên tâm đi, mẹ đi nói với chị.” Diệp Trân không biết chuyện gì, chỉ nghĩ con mình khó chịu thôi.

Cho nên bà ta vỗ vai Nhiếp Dập, dẫn nó đến căn phòng ngủ trên tầng hai.
Nguồn : we btruy en onlin ez.com
Đó là căn phòng Nhiếp Thành Thắng mới đổi cho Nhiếp Nhiên không lâu. Trước kia Nhiếp Nhiên luôn ở trong căn phòng chứa đồ linh tinh cuối tầng hai, quanh năm không có ánh mặt trời, u ám ẩm ướt.

Một lần Nhiếp Thành Thắng vô tình nghe thấy Nhiếp Nhiên nói đi tới căn phòng để đồ đó ngủ, ông ta mới nhớ ra con gái mình đã ngủ trong căn phòng đó mười năm rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...