🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1383: Chương 1383

VÔ TÌNH GẶP TRONG BỆNH VIỆN - TỈNH LẠI ĐI (1)
“Tôi trở về khách sạn thu dọn, mọi người đến sàn đấu quyền Anh thu dọn đồ của mình, sau đó chúng ta gặp nhau ở sân bay.” Ra khỏi Cục Cảnh sát, Quý Chính Hổ dặn dò ba người bọn họ.

“Bây giờ về luôn sao?” Nhiếp Nhiên hỏi.

“Đúng, tôi đã liên lạc với đơn vị rồi, bây giờ chúng ta tới sân bay, buổi chiều là có thể trở về đơn vị.”

Câu trả lời của Quý Chính Hổ khiến Nhiếp Nhiên buông lỏng, cuối cùng cũng trở về đơn vị rồi, thật tốt!

Lúc hai từ cuối cùng hiện lên trong đầu cô, cô như bị sét đánh, cả người sững sờ.

Thật... thật tốt?

Cô lại cho là trở về thật tốt?

Điên rồi, điên rồi!

Tại sao cô có thể có suy nghĩ này!

Nhiếp Nhiên không dám nghĩ nhiều, theo bản năng lắc mạnh đầu mấy cái.

Uông Tư Minh và Dương Thụ bước nhanh lại, lo lắng hỏi: “Sao thế? Có phải cô khó chịu ở chỗ nào không?”

“Có cần đến bệnh viện kiểm tra không?”

“Tôi không sao, có lẽ là cả đêm không ngủ nên hơi mệt.” Nhiếp Nhiên bừng tỉnh, kiếm cơ qua loa.

Giọng Uông Tư Minh hòa hoãn hơn rất nhiều, “Trở về sàn đấu quyền Anh mất hơn một tiếng, lát nữa lên xe có thể ngủ một lúc.”

“Ừ.” Nhiếp Nhiên cố gắng đè nén sự hỗn loạn trong lòng.

Lúc này, Quý Chính Hổ đã vẫy một chiếc taxi lại, trước khi bọn họ lên xe lại dặn dò bọn họ một lúc, sau đó mới lên xe rời đi. Bạn đang đọc truyện tại WebTru yen Onlinez . com

Sau đó Dương Thụ cũng bắt một chiếc taxi, ba người lần lượt lên xe.

“Cô nghỉ ngơi một lúc đi, đến nơi tôi sẽ gọi cô.” Uông Tư Minh ngồi ở bên cạnh cô chu đáo đóng cửa kính xe lại, đề phòng cô bị cảm.

Nhiếp Nhiên tùy ý gật đầu rồi dựa vào ghế, nhắm mắt lại.

Xe chậm rãi chạy đi, Uông Tư Minh và Dương Thụ vì để cô ngủ bù nên hai người hoàn toàn không nói chuyện.

Nhiếp Nhiên nghiêng đầu dựa vào cửa, ánh nắng ban mai chiếu lên mặt cô, đẹp đến mức khiến Uông Tư Minh nhìn đến thất thần.

Cuối năm ngoái lúc đi tàu hỏa bọn họ cũng ngồi cùng một hàng, khi đó ấn tượng của anh ta đối với cô không tốt lắm nên không nhìn kĩ.

Vào đội dự bị, hai người lại ở hai lớp khác nhau, chẳng qua lại nhiều.

Cho đến lần huấn luyện dã ngoại sinh tồn ngoài ý muốn đó, anh ta mới có có cái nhìn khác về cô.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...