🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1377: Chương 1377

ĐÃ SỚM CÓ DỰ TÍNH - ẤM ÁP (3)
Hoắc Hoành biết khoảng thời gian cô nói đó là lúc nào.

Lúc ấy cô bị thương ở nhà nghỉ ngơi, anh phát hiện trong tủ lạnh ở phòng trọ trừ trứng gà ra không có cái gì khác.

Nghĩ tới đây, anh bật cười, gắp nửa quả trứng gà lên bỏ vào miệng, nhai kĩ một lúc, thưởng thức cái “không tệ” mà Nhiếp Nhiên nói.

Sau đó anh tỏ vẻ chưa thỏa mãn, nói: “Đúng là mùi vị đặc biệt.”

Nhiếp Nhiên gật đầu như chuyện đương nhiên, “Dĩ nhiên rồi, độc nhất trên thế gian.”

Hoắc Hoành gắp nốt nửa kia lên, trong con ngươi như lóe lên ánh sáng: “Vinh hạnh cho tôi rồi.”

Nhưng trên thực tế đâu có không tệ như Nhiếp Nhiên nói. Đồ chấm kia chỉ là nước tương và một chút xíu dầu mè mà thôi, ngay cả đường cũng không có.

Có điều, bởi vì đây là lần đầu tiên Nhiếp Nhiên thành tâm thành ý, không mang theo bất cứ mục đích gì mà làm cho anh nên anh cảm thấy cực kì ngon.

Nhiếp Nhiên thấy Hoắc Hoành ăn hết cả hai quả trứng thì hơi giận, “Anh ăn hết rồi thì tôi ăn cái gì?”

Hoắc Hoành đẩy bát cháo của mình tới trước mặt cô, “Em ăn nhiều táo đỏ vào, em mất máu hai lần nên vẫn rất yếu, đợi sau khi trở về tôi sẽ nói rõ với chú ấy, cho em ăn cơm bệnh nhân một thời gian.”
W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.z.c.o.m
Anh không muốn cho cô ăn nước tương này, đề phòng vết thương trên cổ sẽ để lại sẹo sẫm màu.

“Cảm ơn anh.” Nhiếp Nhiên dùng thìa chọc vào bát cháo táo đỏ giống như là đang trút giận.

Hoắc Hoành hiếm khi nhìn thấy cô có hành động ấu trĩ như vậy, ý cười ở khóe miệng sâu thêm mấy phần.

Nắng sớm mùa thu đã xuyên ra khỏi tầng mây, trong ánh sáng có nhiệt độ ấm áp, chiếu vào cửa sổ quán ăn, phủ lên hai người bọn họ.

Cảnh tượng đó đẹp đến nỗi khiến người ta cảm thấy vô cùng ấm áp.

Đúng lúc này, điện thoại trong túi Hoắc Hoành rung lên, sau khi nhìn thấy tên hiển thị trên màn hình điện thoại, anh thu lại nụ cười.

Anh dửng dưng nói với người ở đầu kia điện thoại: “Đã chở hết đi rồi? Được, tôi biết rồi. Vậy chú Trần mang hàng lập tức liên hệ với người bên kia để nhanh chóng đưa đồ đi.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...