🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1376: Chương 1376

ĐÃ SỚM CÓ DỰ TÍNH - ẤM ÁP (2)
Cô cảm thấy cứ gặp Hoắc Hoành là chỉ số thông minh của mình lại không đủ dùng. Vì thấy tình cảnh của anh đã quá khó khăn nên cô không muốn ngáng chân anh, muốn dùng một phần lực sức của mình để xoa dịu cho anh. Nhưng kết quả luôn là cho dù chuyện có tệ hại thế nào, có lệch khỏi quỹ đạo kế hoạch ban đầu của anh thế nào, cuối cùng vẫn sẽ bình ổn lại, tất cả đều ở trong lòng bàn tay anh.

Đúng là một người xảo trá.

Mặc dù Nhiếp Nhiên không thoải mái trong lòng nhưng vẫn không thể không bội phục bản lĩnh của anh.

Hoắc Hoành thấy hình như cô không vui nên lập tức giải thích: “Em giúp tôi lấy thêm được một lô vũ khí đạn dược, sao lại là dư thừa? Có điều, nếu như dùng tính mạng của em để đổi lấy lô hàng đó, vậy thì tôi không cần.”

Nhiếp Nhiên ngẩng đầu lên, vừa vặn đối diện với đôi mắt nghiêm túc và chân thành của anh.

Trong lòng cô hơi xao động, có cảm giác lạ đang chảy qua.

Rất kỳ quái, rất khó thích ứng, nhưng… không có sự kháng cự.

Nhất thời hai người đều không nói gì, bầu không khí có vẻ hơi khác lạ.

Lúc này bà chủ bê hai bát cháo và một lồng bánh bao nhỏ đi ra, cười nói: “Để hai người đợi lâu rồi, cháo vừa mới nấu xong, còn có bánh bao và hai quả trứng luộc nữa.”

Nhiếp Nhiên thu hồi tầm mắt, đột nhiên nói một câu không đầu không đuôi, “Tôi nấu cơm không ngon, nhưng cũng không tệ lắm.”

Hoắc Hoành khẽ cười, vẻ mặt rõ ràng ôm thái độ chần chừ với cái gọi là cũng không tệ lắm của cô.

Khi đó vẫn còn ở thành phố A, anh đã may mắn được ăn đồ cô nấu.

Nói khó ăn thì cũng không đến nỗi, nhưng tuyệt đối không gọi được là “ngon miệng”.

Nhiếp Nhiên thấy anh kiêng dè thì biết ngay anh không tin mình, vì thế nói với bà chủ đứng ở bên cạnh bàn: “Bà chủ, chỗ bà có gia vị không? Có thể để tôi pha đồ chấm không?”
Đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com
Bà chủ cười gật đầu, “Dĩ nhiên có thể rồi.”

Nhiếp Nhiên hất cằm với anh: “Ngồi ở đây đợi đi.”

Hoắc Hoành dịu dàng nói: “Được, tôi đợi em quay lại.”

Khoảng hai ba phút sau, Nhiếp Nhiên bê một cái đĩa nhỏ ra, bên trong là gia vị chấm cô pha. Cô đặt cái đĩa nhỏ kia lên bàn. Cô bóc trứng, tách làm đôi rồi chấm gia vị đưa tới trước mặt anh, nói: “Nếm thử xem.”

Hoắc Hoành nhìn quả trứng gà nhỏ đã chia ra làm đôi ở cạnh tay mình, anh hỏi: “Em thích ăn trứng gà à?”

Nhiếp Nhiên lắc đầu nói: “Không phải, có điều tôi không thế nấu cơm, khoảng thời gian đó trừ mua đồ ăn sẵn ra thì toàn ăn trứng luộc, ăn mãi cũng chán nên dùng thêm gia vị, vô tình phát hiện ăn như vậy mùi vị không tệ.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...