🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1375: Chương 1375

ĐÃ SỚM CÓ DỰ TÍNH - ẤM ÁP (1)
Cô chuyển chủ đề, nói với bà chủ: “Tôi muốn thêm hai quả trứng luộc nữa.”

Bà chủ ghi món ăn xong liền rời đi, để lại không gian yên tĩnh cho hai người họ.

Nhân lúc xung quanh không có ai, Hoắc Hoành mới hơi lộ ra tâm trạng của mình: “Tại sao phải cùng chúng tôi ra ngoài? Em có biết như vậy nguy hiểm lắm không?”

Nhiếp Nhiên nghịch đôi đũa trong tay, nói: “Muốn trả lại anh một lần. Dù thế nào anh cũng phải mang ít đồ trở về mới được, nếu không chắc chắn ông ta sẽ không bỏ qua cho anh.”

“Tôi không nhớ em nợ tôi cái gì cả.” Sắc mặt Hoắc Hoành hơi trầm xuống nhưng giọng nói vẫn cố gắng ôn hòa. Anh sợ mình nói chuyện không thỏa đáng khiến Nhiếp Nhiên không vui.

Số lần hai người bọn họ gặp nhau rất ít, hôm nay lại là lần cuối cùng gặp mặt, anh không muốn cuối cùng phải buồn bã chia tay.

“Còn nữa, tôi nói rồi, những chuyện kia tôi sẽ giải quyết tốt, không cần em bận tâm. Tại sao em không chịu tin tưởng tôi?” Lời anh nói nghe giống như là chất vấn nhưng trong giọng nói lại lộ ra sự bất lực.

Anh luôn cảm thấy hình như mình không đến gần cô được. Hễ gặp phải chuyện gì là cô lại muốn trả nợ cho anh. Hãy vào webtruyenonlinez.com để đọc truyện nhanh hơn!

Cô muốn vạch rõ giới hạn với anh như vậy sao?

Nghe thấy giọng anh có vẻ khó chịu, đôi đũa trong tay Nhiếp Nhiên hơi khựng lại một chút, cô ngẩng đầu lên, hỏi ngược lại: “Không nợ sao? Vậy tại sao anh không chịu nói với tôi anh bị mất thực quyền ở Hoắc thị?”

Hoắc Hoành bình tĩnh nói: “Chỉ là tạm thời mà thôi.”

Nhiếp Nhiên thấy anh ung dung thì khẽ cau mày lại, “Vậy anh không sợ tạm thời thành vĩnh viễn à?”

Giọng nói dồn dập của cô khiến Hoắc Hoành cười dịu dàng, anh biết cô gái này đang lo lắng cho anh.

“Không đâu, vốn dĩ phương án đầu tiên của Hoắc Chử chỉ là mua một lô vũ khí đạn dược từ chỗ Cát Nghĩa mà thôi, bây giờ tôi lấy được hai lô, đã sớm vượt qua phương án ban đầu rồi. Hơn nữa, lần này đám người Cát Nghĩa bị tóm cổ cả bọn, địa bàn thành phố Z này hoàn toàn bỏ trống, tôi sẽ mượn chuyện này để thế chân, coi như tôi có thể lấy lại con át chủ bài quan trọng của Hoắc thị rồi.”

“Tức là những chuyện tôi làm đều dư thừa, đúng không?” So với giọng nói nhẹ nhàng của Hoắc Hoành, giọng Nhiếp Nhiên trầm thấp hơn nhiều.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...