🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1349: Chương 1349

GÂY KHÓ DỄ ĐỂ KÉO DÀI THỜI GIAN (3)
“Có lợi ư? Hình như chỉ có mình Cát gia có lợi thôi, phần ngon ông ta gặm hết, chúng tôi chỉ là ăn đồ thừa mà thôi.”

Trong giọng nói của ông ta tràn ngập sự khinh thường, sắc mặt Cát Nghĩa lại trầm xuống một lần nữa.

Nhiếp Nhiên nhếch môi cười, nghiêng đầu nhìn ông ta: “Đồ thừa ư? Nếu thật sự là đồ thừa thì ông chủ Tiền cũng đã chẳng tới đây. Mọi người đừng quên, đây là một vụ làm ăn lâu dài, khoản tiền béo bở thế nào, mọi người hẳn còn rõ ràng hơn cả tôi. Nếu như sau này hợp tác vui vẻ, đâu phải không thể tăng giá chứ.”

Câu cuối cùng rõ ràng là Nhiếp Nhiên đang nói cho tất cả mọi người cùng nghe. Tuy rằng bọn họ không nhỏ giọng bàn bạc với nhau nữa nhưng sắc mặt ai nấy đều thoải mái hơn không ít.

Chỉ có người không có mắt nhìn như ông chủ Tiền vẫn vung tay lên, nói thẳng: “Tôi không quan tâm, nếu không thể chia năm năm thì cùng lắm chúng tôi không làm vụ này nữa!”

“Chúng tôi ư?” Nhiếp Nhiên cười nhạo, “Ông chủ Tiền nhìn cho kĩ nhé, nơi này ai cùng phe với ông thế? Ông chủ Tiền, ông không muốn vụ làm ăn này không có nghĩa là người khác không muốn làm ăn đâu.”

Ông chủ Tiền bị cô nhắc nhở nên lập tức tỉnh táo lại, nhìn thấy dáng vẻ mọi người ngồi yên không nói thì nhất thời nóng nảy, đập bàn quát tháo: “Này! Các ông làm sao thế hả, chẳng phải nói là cùng tiến cùng lùi hay sao? Không ngờ lại để tôi gánh hết phần xấu?”

Trịnh Khúc thấy ông ta không biết giữ mồm giữ miệng, chỉ sợ ông ta còn tiếp tục nói lung tung sẽ làm phật lòng Cát Nghĩa, vì thế vội vàng đứng lên khuyên can: “Tiền Nhị, ông đừng kích động thế chứ, bàn bạc làm ăn lúc nào chẳng có người đồng tình và phản đối, ông cứ ngồi xuống đi đã nào.”

Một người cũng vội vàng trấn an: “Đúng thế, Tiền Nhị à, ông đừng từ chối vội thế chứ! Cát gia nói 20% chỉ là ước lượng thôi chứ đã chốt sổ đâu, đúng không Cát gia?”

Nhìn thì tưởng ông ta đang an ủi Tiền Nhị nhưng thật ra vẫn muốn nhân cơ hội để tăng giá.

Sao Cát Nghĩa có thể không hiểu chứ, ông ta cau mày, lạnh lùng đáp: “50% mà các ông muốn chắc chắn là không được rồi, đừng nói là tôi đây, ngay cả bên mua cũng chẳng đồng ý đâu. Bên mua đâu chỉ có mỗi đầu mối là tôi, nếu làm đối phương tức giận, chỉ sợ vụ làm ăn này cũng đi đời luôn.”

“Vậy Cát gia cảm thấy bao nhiêu thì tốt?” Trịnh Khúc hỏi.

Cát Nghĩa hỏi ngược lại: “20% mà còn chưa đủ cơ à?”

Trịnh Khúc âm thầm liếc nhìn mọi người rồi cười nói: “Tuy 20% cũng không sao, nhưng làm ăn mà, đương nhiên hy vọng có thể càng nhiều càng tốt.”

“Càng nhiều càng tốt ư?” Nhiếp Nhiên ngồi trở lại vị trí, liếc nhìn ông ta như có thâm ý: “Ông Trịnh không sợ không tiêu hóa nổi à?”

“No căng chết còn hơn chết đói mà, hơn nữa, đã bàn kinh doanh thì không thể không nói chuyện viển vông, chúng tôi đưa giá lên cao rồi Cát gia hạ xuống một chút là được mà.” Lời của Trịnh Khúc ôn hòa hơn lời của Tiền Nhị nhiều, rất dễ dàng nhận được sự đồng tình của mọi người.

“30%! Đây đã là nhượng bộ lớn nhất của tôi rồi, không thể tăng lên được nữa, nếu không tôi cũng không có cách nào ăn nói với bên mua.” Cát Nghĩa tỏ vẻ không thể kỳ kèo mặc cả nữa. Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.

“Vậy còn rủi ro thì sao, giá trị rủi ro tính ra là bao nhiêu?” Lúc này, Trịnh Khúc đã hoàn toàn thay thế vị trí của Tiền Nhị, không ngừng hỏi dồn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...