🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1309: Chương 1309

GIẢI QUYẾT HẾT TẠI CHỖ KHÔNG CHỪA LẠI AI (3)
Cửa cuốn kho hàng được mở ra, từng cái hòm lớn xếp trật tự ngăn nắp bên trong hiện ra trước mắt.

Nhiếp Nhiên biết những thứ này đều là vũ khí đạn dược Đường Lôi Hổ muốn hợp tác với Cát Nghĩa.

Một lần mà mang đến nhiều như vậy, xem ra lần này rất có thành ý.

Nhiếp Nhiên nhìn từng thùng hàng, hỏi Triệu Lực ở sau lưng: “Lúc nào thì xe đến?”

Triệu Lực ngoan ngoãn trả lời: “Còn nửa phút nữa.”

Nhiếp Nhiên vung tay lên, phân phó người phía sau: “Chuyển hàng ra ngoài đợi.”

Tất cả mọi người lập tức tiến vào bên trong kho hàng, bắt đầu chuyển hết toàn bộ hàng hóa ra ngoài.

Một chiếc xe hàng lớn đúng giờ lái từ ngoài cửa vào.

Nhiếp Nhiên đứng ở đó yên lặng đợi, sau khoảng hai mươi phút, toàn bộ hàng trong kho hàng đều được chuyển vào trong xe.

Triệu Lực cung kính đi tới bên cạnh cô nói: “Chị Nhiếp, tất cả hàng đều đã xếp xong rồi.”

“Vậy thì về thôi.”

Cả đám người lũ lượt kéo lên xe, khởi hành về nhà máy bỏ hoàng.

Lúc bọn họ về đến nơi, trận đấu trên sàn đấu vẫn chưa kết thúc, thuộc hạ của Đường Lôi Hổ vẫn đứng ở ngoài cửa.

“Đi giải quyết mấy người kia đi.”

Nhiếp Nhiên ném lại mệnh lệnh này rồi xuống xe, đi vào bên trong.

Bên trong sàn đấu boxing trừ sàn đấu có đèn ra thì xung quanh đều tối thui.

Nhiếp Nhiên đi vào với rất nhiều dấu máu trên người mà không có mấy ai để ý đến. Chỉ có số 9 và số 2 ở dưới sàn đấu nhìn thấy vậy, đáy mắt lướt qua vẻ kinh hãi. Lúc hai người bọn họ còn chưa nghĩ được đã có chuyện gì xảy ra thì Nhiếp Nhiên đã cầm súng đi lên tầng hai.

Mấy tên thuộc hạ đứng ở tầng hai nhìn thấy cô cũng đều vô cùng khiếp sợ.

Nhiếp Nhiên làm như không thấy, bình tĩnh gõ cửa phòng rồi đi vào.

Ba người bên trong phòng nhìn thấy cô cũng vô cùng kinh ngạc, Hoắc Hoành thì lập tức nắm chặt tay vịn.

Thân phận của anh không cho phép anh đứng lên, càng không cho phép anh mở miệng hỏi một câu.

“Cô...” Cát Nghĩa nhìn thấy cô cầm súng trong tay, cả người toàn máu thì đứng lên đi tới phía cô.
WebTru yenOn linez . com
“Tôi đã mang hết hàng của Đường Lôi Hổ về rồi, còn chuyện tiếp theo Cát gia phái người đi làm đi.” Nhiếp Nhiên nói xong với Cát Nghĩa, lại quay đầu gật đầu với Hoắc Hoành ở bên cạnh, “Còn nữa, cảm ơn sự giúp đỡ của Hoắc tổng, nếu không tôi sẽ không thể bình an vô sự trở về như vậy.”

Cô đặt khẩu súng lên bàn trà trước mặt Hoắc Hoành.

Hoắc Hoành hơi thả lỏng, cười, “Không cần khách sáo, lúc đó tôi đã nói cô Nhiếp nhất định có chỗ hơn người, bây giờ xem ra quả nhiên tôi không nhìn nhầm người rồi.”

Sự tán thưởng trong mắt anh làm Cát Nghĩa không tự chủ được khẽ cau mày lại.

Ông ta nói với Nhiếp Nhiên: “Cô đi lên tắm thay quần áo khác đi.”

“Được, tôi tạm thời xin phép vắng mặt.”

Nhiếp Nhiên lên tầng ba thay quần áo, nghỉ ngơi một lát rồi mới đi xuống.

Không ngờ giữa đường, cô lại thấy Hoắc Hoành đang ngồi ở một chỗ khuất trên hành lang như là đang đợi mình.

Anh ta điên rồi sao!

Nhiếp Nhiên còn chưa kịp nói gì đã thấy Cát Nghĩa đi từ trong phòng phía xa ra, cất giọng hỏi: “Hai người đứng ở bên ngoài làm gì thế?”

Nhiếp Nhiên nhún vai, “Tôi đang đi vào thì gặp Hoắc tổng.”

“Bên trong phòng quá ngột ngạt, tôi muốn ra ngoài hóng mát một lát.” Hoắc Hoành bình tĩnh đáp.

“Vậy tôi vào phòng trước.” Nhiếp Nhiên không muốn ở lại đó khiến Cát Nghĩa liên tưởng và suy đoán quá nhiều thứ không cần thiết. Nói xong, cô tiến vào bên trong phòng VIP.

Dù hai người nói vậy nhưng Cát Nghĩa vẫn cảm thấy có gì đó không bình thường.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...