🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1284: Chương 1284

LÀM SAO TÔI CÓ THỂ BỎ QUA CHO ANH TA? (1)
Giữa trưa ngày hôm sau, Nhiếp Nhiên lim dim, tóc tai rối bù đi từ trên tầng xuống, vừa đi còn vừa ngáp dài, nhìn là biết chưa tỉnh ngủ.

Mấy tên thuộc hạ đứng ở cửa chính nhìn thấy cô vội vàng cung kính chào, “Chị Nhiếp, chào buổi sáng!”

Nhiếp Nhiên miễn cưỡng gật đầu một cái, coi như là đáp lại.

Những tay đấm đang luyện tập trên sàn đấu nhìn thấy Nhiếp Nhiên cũng dừng lại, cúi đầu chào cô. Ba người mới đến cũng biết ý, bắt chước chào theo.

“Chị Nhiếp, chào buổi sáng.”

Nhiếp Nhiên dừng bước lại, liếc nhìn bọn họ.

“Tối qua ba người ngủ muộn hơn tôi mà lại dậy sớm hơn tôi, không mệt à?”

“Không mệt.” Số 9 cứng rắn trả lời.

“Số 9, sau này thấy tôi thì đi vòng, tôi không muốn nhìn thấy anh.” Nhiếp Nhiên thẳng thắn bày tỏ thái độ của mình.

“Tại sao?” Số 9 cau mày hỏi.

“Rất đơn giản, tôi không thích anh. Mặc dù tôi không biết tại sao Cát gia sẽ muốn một người phế vật như anh, nhưng tôi vẫn tôn trọng quyết định của ông ấy, đồng thời tôi cũng không muốn miễn cưỡng chính mình. Cách tôi xa một chút, nhớ chưa?”

“Nhớ rồi.” Số 9 không cam lòng đáp.
Đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com
Sau khi nhận được câu trả lời vừa ý, Nhiếp Nhiên mới ngồi xuống ghế, lẳng lặng nhìn bữa sáng đã được dọn sẵn trên bàn rồi lại nhìn về phía đám người kia, cười ôn hòa nói: “Không cần luôn cung kính như vậy, ở đây không có nhiều quy củ thế đâu. Nào nào nào, hay là qua đây ăn sáng đi?”

Đám người trên sàn đấu lắc đầu nguây nguẩy: “Không cần đâu...”

Nhiếp Nhiên còn chưa kịp lên tiếng đã nghe thấy tiếng Cát Nghĩa truyền từ trên tầng đến, “Cô tưởng bọn họ giống như cô mười hai giờ mới dậy à?”

“Cát gia, sao ông lại ở đây? Bây giờ mới mười hai giờ mà.” Cô tỏ ra ngạc nhiên, hỏi.

“Đúng vậy, đã mười hai giờ rồi.”

Nhiếp Nhiên nghe ra được hàm ý trong lời nói của ông ta, cô cắn một miếng trứng luộc nói: “Không phải ông không biết, từ trước đến giờ tôi luôn dậy muộn. Hơn nữa, tối qua thi đấu đến ba bốn giờ sáng, không ngủ đến giờ này làm sao mà dậy được?”

“Cô lúc nào cũng có lý.” Cát Nghĩa đi tới, ngồi xuống sofa.

“Đây là sự thật. Có điều sớm như vậy ông tới đây làm gì? Lại tới xem đấu à?”

“Nghe Triệu Lực nói mấy ngày nay ngày nào cô cũng tìm quán ăn ngon ở thành phố Z à?”

“Đúng vậy, tôi thấy trên mạng có bình luận giới thiệu nên đi ăn thử, dù sao cũng rảnh rỗi, đồ ở thành phố Z tôi vẫn chưa ăn được bao nhiêu cả.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...