🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1277: Chương 1277

Nhiếp Nhiên nhìn bộ đồ ở nhà của mình, nhún vai, “Một thuộc hạ như tôi thay quần áo gì chứ. Mau đi thôi, tôi đói rồi.”

Dưới sự thúc giục của Nhiếp Nhiên, Cát Nghĩa đứng lên đi ra ngoài, Triệu Lực cũng lẽo đẽo theo sau.

Nhiếp Nhiên và Cát Nghĩa dựa theo thông lệ cũ ngồi ở phía sau, Triệu Lực thì ngồi ở vị trí ghế phụ, người ngồi trên ghế lái là một gã thuộc hạ của Triệu Lực.

Xe lái đi, rời khỏi cái nhà máy bỏ hoang.

“Xa không?” Nhiếp Nhiên hỏi.

Cát Nghĩa nhìn ra ngoài cửa sổ, trả lời: “Cũng bình thường, không xa lắm. Cô hỏi cái này làm gì?”

“Nếu như xa thì tôi định ngủ một giấc, vừa buồn ngủ vừa đói, còn lắc lư trên đường, quá khó chịu.”

Ngủ?

Triệu Lực ngồi ở ghế phụ vô cùng cạn lời.

Một thuộc hạ nói với ông chủ rằng mình muốn ngủ ở trên xe?!

Rốt cuộc Cát gia tìm một thuộc hạ cho mình hay là tìm một tổ tông!

Cát Nghĩa gật đầu, “Vậy cô nghỉ ngơi một lúc đi, đợi lát nữa đến tôi sẽ gọi cô dậy.”

Ông ta vừa dứt lời thì xe vừa vặn rẽ phải. Không biết có phải Triệu Lực bị câu nói của Cát Nghĩa dọa không mà bị mất thăng bằng đập đầu vào cửa sổ xe, đau điếng.

Nhiếp Nhiên nhướng mày cười một tiếng, sau đó lại dựa vào ghế nhắm mắt ngủ.

Cát Nghĩa thỉnh thoảng liếc người bên cạnh mấy cái.

Sau khoảng mười phút, cảm nhận được hô hấp của Nhiếp Nhiên trở nên có quy luật rồi, ông ta biết Nhiếp Nhiên đã ngủ thật. WebTru yenOn linez . com

Chuyện này khiến ông ta hơi kinh ngạc trong lòng.

Với tính cảnh giác của cô ta thì sẽ không ngủ ở trong xe của mình mới đúng.

Là cô ta đã thật sự yên tâm, hay là đoán chắc mình sẽ không giết cô ta?

Xe lao nhanh trên con đường hẻo lánh, thỉnh thoảng ánh đèn chói mắt từ xe bên cạnh lướt qua mặt Nhiếp Nhiên khiến Cát Nghĩa thấy hơi mơ hồ.

Nhưng thật ra Nhiếp Nhiên đâu có yên tâm với ông ta, ngụy trang ngủ là sở trường của cô, trên thực tế cô luôn cẩn thận lắng nghe tất cả mọi thứ xung quanh mình.

Bởi vì cô biết, nếu như mình biểu hiện rất tích cực, thậm chí không ngừng nhìn xung quanh thì chỉ khiến Cát Nghĩa chú ý đến mình.

Xe lao nhanh cả đường, hơn một tiếng sau, Nhiếp Nhiên cảm nhận được môi trường xung quanh càng lúc càng yên tĩnh hơn.

“Chúng ta đến rồi.” Cát Nghĩa vỗ vai cô.

Nhiếp Nhiên giả vờ vừa mới tỉnh ngủ, từ từ mở mắt ra, cô nhìn ra ngoài cửa xe, “Đây là chỗ nào, đêm hôm một ngọn đèn cũng không bật, chỉ có hai cái đèn lồng nát này.”

Cô lẩm bẩm xuống xe, tỏ vẻ rất ghét bỏ.

“Đi vào không phải sẽ biết sao.” Cát Nghĩa cười đi vào trước.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...