🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1248: Chương 1248

EM KHÔNG SAI, NGƯỜI SAI LÀ CÔ TA (1)
Thời gian chầm chậm trôi qua trong căn phòng yên tĩnh.

Nhiếp Nhiên ngồi nhìn cốc nước ấm trên bàn trà. Đột nhiên, cô khẽ nở nụ cười nhạt và chậm rãi quay đầu nhìn về phía cửa.

Cửa phòng đã bị đẩy ra, đứng ở cửa chính là người mà cô đang muốn chờ đợi, Thiên Dạ.

Thiên Dạ nhìn cô chăm chằm, toàn thân cô ta không ngừng tỏa ra khí lạnh.

“Chắc cô đi nhầm phòng, phòng của An Viễn Đạo ở phía trên.” Nhiếp Nhiên cầm cốc nước đã nguội lên uống.

Ánh nắng mặt trời ngoài cửa sổ xuyên qua cốc nước trong suốt phản xạ một tia sáng hắt lên chiếc cổ mảnh khảnh của Nhiếp Nhiên, trông nó rất giống một lưỡi đao sắc bén đang muốn cắt cổ của cô.

Thiên Dạ bị ánh sáng đó làm cho kích thích, hơi thở của cô ta rõ ràng trở nên không ổn định.

Nhiếp Nhiên nhạy bén cảm nhận được ngay sự bất thường của cô ta nhưng cô vẫn ngồi im tại chỗ.

Thấy mình bị xem thường, Thiên Dạ vô cùng tức giận. Cô ta bước nhanh vào phòng, hất văng cốc nước trên tay Nhiếp Nhiên rồi tóm lấy cổ cô.

Choang!

Cốc nước bị đập mạnh vào mặt tường, nước trong cốc văng tung tóe khắp nơi, những mảnh thủy tinh vỡ vụn rơi đầy trên mặt đất.

Nhiếp Nhiên vẫn thản nhiên ngồi đó, không thèm để ý đến cái tay kia một giây sau có thể bẻ gãy xương cổ của mình hay không.
Bạn đang đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com
“Mày có biết mình đang làm gì không!” Thiên Dạ khom người, cố gắng áp chế lửa giận khiến các khớp xương trắng bệch.

Nhiếp Nhiên nhếch miệng cười, khoan thai hỏi lại: “Hẳn là tôi phải hỏi cô câu này mới đúng chứ, cô có biết mình đang làm cái gì không, Thiên Dạ?”

Thiên Dạ rất ghét nụ cười của Nhiếp Nhiên, nó vừa châm chọc vừa vô cùng khiêu khích, giống như cô ta là một món đồ chơi bị Nhiếp Nhiên đùa bỡn trong lòng bàn tay vậy.

“Mày đã nói cái gì với Cát gia?” Thiên Dạ bóp cổ Nhiếp Nhiên, trong giọng nói lạnh lẽo lộ ra sự nôn nóng và phẫn nộ.

Nhiếp Nhiên vẫn ung dung như cũ, thậm chí còn tựa hẳn lưng vào thành ghế sofa, cô ngẩng đầu nhìn Thiên Dạ, “Có liên quan gì đến cô à?”

Có liên quan gì?

Cô ta lại hỏi là mình có liên quan gì?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...