🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1237: Chương 1237

TẤT CẢ ĐỀU NẰM TRONG TẦM KIỂM SOÁT (3)
“Tất cả đều do tao bày ra, chuyện gì cũng trong dự liệu, nhưng không ngờ cuối cùng lại xảy ra một chuyện mà tao không đoán trước được.” Cát Nghĩa nhếch miệng cười, dập điếu xì gà trong tay.

Triệu Lực thấy dáng vẻ đó của ông ta thì rụt cổ lại, nín thinh đứng trong phòng.

“Được rồi, mày ra ngoài đi.”

“Dạ.”

Triệu Lực gật đầu xong liền quay người định ra ngoài.

Đúng lúc hắn chạm vào nắm cửa, giọng Cát Nghĩa lại vang lên: “Phải rồi, chỗ hàng kia giao tất cho mày, nhớ tìm người trông coi cho tốt, tuyệt đối không được để xảy ra vấn đề.”

Triệu Lực thề thốt bảo đảm: “Dạ, em tuyệt đối không để nó xảy ra bất kì vấn đề gì.”

“Ừ, mày ra ngoài đi.”

Triệu Lực mở cửa đi ra ngoài.

Cùng lúc đó, sau cuộc nói chuyện ngắn ngủi với Cát Nghĩa, Nhiếp Nhiên không về khách sạn ngay mà đi dạo loanh quanh trung tâm thành phố để khuây khỏa, tiện vào hiệu thuốc mua ít thuốc trị vết thương ngoài da.

Cho tới khi trời tối, cô mới về khách sạn.

Mở cửa phòng, trong phòng tối đen như mực, rèm cửa dày che khuất tất cả mọi thứ bên ngoài. Cô vừa quay đầu đóng cửa phòng lại thì bất ngờ có một bóng đen phía sau nhào tới, giác quan nhạy bén của Nhiếp Nhiên đã lập tức nhận ra ngay từ giây phút đầu tiên.

Sao có thể như vậy!
w●ebtruy●enonlin●e●com
Ký hiệu bên ngoài cửa mà cô đánh dấu không hề bị phá, theo lý mà nói sẽ không có ai có thể vào mới đúng.

Lúc cô vừa vào thuê phòng đã nhắc với người ở quầy lễ tân trước là không cần cho người vào dọn dẹp phòng của mình.

Hơi thở Nhiếp Nhiên khẽ thay đổi, đang định vung tay dốc toàn lực vung ra thì nghe thấy trong bóng tối truyền tới một giọng nói, “Là tôi.”

Hoắc Hoành?

Nhận thức này đã truyền tới não nhưng vì thế tay Nhiếp Nhiên quá mạnh, muốn thu cũng không kịp nữa nên cánh tay đó đập thẳng vào cổ Hoắc Hoành.

Dường như Hoắc Hoành cũng nhận ra cô không kiểm soát được tốc độ, đúng lúc anh định nhanh chóng lui về phía sau thì lại thấy chỗ mình đứng nấp có một cái gương.

Tuy anh không chắc chắn cú đánh đó của Nhiếp Nhiên có làm vỡ gương hay không, nhưng nếu gương vỡ, mảnh vỡ đó chắc chắn sẽ cứa vào tay cô.

Thế là anh chỉ có thể đứng yên và giơ tay lên đỡ.

Hoắc Hoành bị đập thẳng vào gương, phát ra một tiếng vang nặng nề.

“Anh không sao chứ?” Nhiếp Nhiên biết cú đánh đó của mình vô cùng mạnh, cô tưởng là có người không tốt lẻn vào nên gần như đã dốc hết toàn lực ra.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...