🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1227: Chương 1227

BẤT CỨ LÚC NÀO CŨNG LÀ CHỖ DỰA CHO EM (8)
Nghiêm Hoài Vũ gãi đầu: “Có gì đâu ạ. Chúng cháu đều là người một lớp, chắc chắn phải giúp đỡ lẫn nhau rồi.”

Lúc Nhiếp Nhiên định xách một vali hành lý nhỏ thì đột nhiên một cánh tay đã túm chặt lấy chiếc vali đó rồi để thẳng lên xe.

Cô ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Tống Nhất Thành, sau khi tiện tay chuyển xong hành lý, anh ta đưa luôn cho mẹ Cổ Lâm một túi tài liệu với thái độ thân mật: “Cô à, đây là phim chụp CT não của bệnh nhân. Còn đây là bệnh án và giấy tờ xét nghiệm của cô ấy, tới lúc đó cô đưa cho bác sĩ tiếp nhận xem.”

Mẹ Cổ Lâm nhận lấy túi tài liệu, không ngừng gật đầu, “Được được được, cảm ơn cậu, thật làm phiền cậu quá, còn đặc biệt chạy ra đây.”

“Có gì đâu, cháu vừa hay có chuyện phải ra ngoài.” Tống Nhất Thành cười đáp.

Mọi người đứng ở cạnh xe nhìn Cổ Lâm nằm bên trong, Hà Giai Ngọc tỉ mỉ nói: “Cô à, khi nào Cổ Lâm tỉnh, cô nhất định phải gọi điện nói với bọn cháu, bọn cháu sẽ tới ngay lập tức.”

“Đúng vậy, nhất định phải nói với bọn cháu ngay.” Thi Sảnh cũng nói.

“Được, chỉ cần Cổ Lâm tỉnh, cô sẽ nói với các cháu.” Mẹ Cổ Lâm gật đầu, nói tới sau cùng giọng hơi nghẹn lại, “Cổ Lâm có những người bạn như các cháu đúng là phúc của con bé, là phúc.”

“Được rồi, sao bà lại khóc, đừng khóc nữa, sắp phải lên xe rồi.” Ba Cổ Lâm nhìn thấy vợ mình như vậy liền vội vàng an ủi.

“Vậy nhà cô đi đây.”

“Cô chú đi đường cẩn thận.” Mấy người đồng thanh vẫy tay nói.

“Ừ ừ, cảm ơn các cháu.”

Ba mẹ Cổ Lâm vừa lên xe, chiếc xe đã khởi hành ngay lập tức.

Tiễn gia đình Cổ Lâm xong, đám người Nghiêm Hoài Vũ liền quay về phòng nghỉ thu dọn đồ đạc, chỉ còn mình Nhiếp Nhiên đứng ở cửa phòng cấp cứu.

Lúc cô định đi vào bên trong tìm chỗ ngồi nghỉ ngơi thì nghe thấy giọng Tống Nhất Thành vang lên từ phía sau.

“Cô định đi đâu?”

Nhiếp Nhiên đứng khựng lại, quay đầu nhìn anh ta, “Tôi đi đâu cần phải báo cáo trước với anh sao?”

“Đương nhiên là không, nhưng cốc của tôi đâu? Cô định cất giấu nó sao?” Tống Nhất Thành đi tới trước mặt cô, chìa một tay ra.

Nhiếp Nhiên cau mày, “Không phải cốc của anh để ở cửa sao?”

Tống Nhất Thành lắc đầu, “Không có, lúc tôi đi đến cả người lẫn cốc đều không thấy đâu nữa.”

“Không thể nào, rõ ràng tôi để ở đó mà.”

“Nhưng tôi thật sự không tìm thấy. Thật ra nó không đáng tiền, nếu cô thích, tôi có thể cho cô cái đáng tiền hơn.”

Mánh khóe của Tống Nhất Thành làm sao qua mắt được Nhiếp Nhiên, nụ cười thoáng qua của anh ta đã tố cáo tất cả. Nhiếp Nhiên lạnh lùng nói: “Thì ra tố chất của người trong bệnh viện các anh lại kém như vậy, đồ không đáng tiền mà cũng thích lấy trộm.”

“Bệnh viện trừ bác sĩ y tá ra còn có bệnh nhân, ngộ nhỡ là bệnh nhân thì sao?” Tống Nhất Thành biện bạch.
w●ebtruy●enonlin●e●com
Nhiếp Nhiên thuận thế nói: “Vậy thì anh nên đi tới phòng giám sát camera chứ không phải ở đây đòi tôi đồ.”

Cô nói xong quay người đi luôn. Tống Nhất Thành thấy chiêu này vô dụng thì vội vàng tiến lên trước nói: “Được thôi, cứ cho là không phải vấn đề về cái cốc, vậy trà thì sao? Tôi đã kê đơn miễn phí cho cô rồi, sau đó lại pha trà mời cô, chút tấm lòng này cô phải nhớ đấy.”

“Anh đi tìm đám thực vật ở cửa của anh mà đòi tình cảm đi.” Nhiếp Nhiên không hề dừng lại.

“Ý cô là sao?”

“Tôi cho chúng nó uống rồi.”

“Cô!”

“Nếu không có chuyện gì, thì tôi đi trước.” Nhiếp Nhiên vòng qua người anh ta, tiếp tục đi về phía trước nhưng lại bị anh ta túm chặt lấy tay.

“Tại sao lại không chịu uống?” Tống Nhất Thành hơi tức giận.

Nhiếp Nhiên cau mày, cô còn chưa kịp nói đột nhiên một giọng nói từ phía bên cạnh xen vào, “Bỏ tay ra.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...