🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1204: Chương 1204

THẲNG THẮN - CÔ ẤY XẢY RA CHUYỆN RỒI (3)
Bảo vệ đứng ở cửa thấy sắc mặt cô kém như vậy, có ý tốt hỏi: “Cô này, cô không sao chứ? Có cần tôi gọi điện thoại cho bạn của cô không?”

Nhiếp Nhiên thu hồi ánh mắt lại, “Không cần đâu.”

Nói rồi cô đi vào trong khách sạn. Cô dựa vào thang máy, nhìn chằm chằm con số không ngừng nhảy lên trên màn hình hiển thị.

Mất quá nhiều máu nên chân cô hơi lảo đảo, lúc đi bộ còn hơi loạng choạng, có một cái hành lang mà đi gần năm phút mới xong.

Cô chống một tay lên khung cửa, tay còn lại gõ cửa.

Cốc cốc cốc...

“Ai thế?” Giọng nói cảnh giác của An Viễn Đạo truyền ra từ trong phòng.

“Là tôi.” Nhiếp Nhiên dựa cả người vào khung cửa.

An Viễn Đạo ra mở cửa, hỏi: “Cô đến sớm như vậy làm gì?”

Nhiếp Nhiên yếu ớt nói: “Tôi có chuyện muốn nói với thầy.”

An Viễn Đạo thấy sắc mặt cô trắng bệch gần như trong suốt cùng với mồ hôi đầy trên trán thì khó hiểu hỏi: “Cô làm sao thế? Sao sắc mặt lại kém như vậy?”

Anh ta giơ tay muốn đỡ Nhiếp Nhiên thì lại bị cô bắt lấy tay, vừa chạm đến lòng bàn tay cô, anh ta thấy cô lạnh kinh người.

“Rốt cuộc cô làm sao thế, bị sốt à? Có cần tôi đưa cô đến bệnh viện không?”

Nhiếp Nhiên nắm chặt tay anh ta, nói: “An Viễn Đạo, lần này Cổ Lâm gặp chuyện như vậy không phải là ngoài ý muốn.”

“Không phải hôm qua đã nói chuyện này rồi sao?”
Đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com
Nhiếp Nhiên yếu ớt lắc đầu, nói từng chữ: “Không phải vậy, Cổ Lâm vốn có thể chạy thoát, là tôi đẩy cô ấy vào trong.”

An Viễn Đạo khiếp sợ trợn mắt nhìn cô, anh ta tưởng rằng mình đã nghe nhầm.

“Cô nói cái gì?”

“Tôi nói là… tôi đã đẩy cô ấy vào.”

“Cô đang đùa với tôi à?”

“Không.”

Sau khi xác định Nhiếp Nhiên thật sự không nói dối, An Viễn Đạo kéo Nhiếp Nhiên vào phòng, sau đó đóng sầm cửa lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...