🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1108: Chương 1108

SÁT HẠCH THI ĐẤU - NGẤT RỒI (5)
Nhiếp Nhiên lắc đầu, “Không đâu, chỉ là lượng nước trong cơ thể anh ta bị thiếu, cộng thêm chảy mồ hôi quá nhiều dẫn đến cảm nắng.”

“Chuyện gì thế?” Đúng lúc này, giọng Lý Kiêu vang lên cách đó không xa.

Nhiếp Nhiên còn nghĩ là mình nghe nhầm, lúc quay đầu nhìn, đúng là Lý Kiêu quay lại thật.

Quay lại khi đã đến gần đỉnh núi?

Cô ấy điên rồi sao!

“Cậu chạy lại làm gì?” Nhiếp Nhiên cau mày chất vấn.

Lý Kiêu rất dửng dưng, “Tôi nghe thấy Hà Giai Ngọc nói cái gì mà tỉnh lại đi nên không yên tâm, quay lại xem thế nào.”

Nhiếp Nhiên nghe thấy thế lập tức hết giận luôn.

Sao cô lại quên mất Lý Kiêu có phong độ phụ huynh không biết?

“Nghiêm Hoài Vũ bị ngất thôi, đã đưa xuống núi rồi. Cậu mau tiếp tục thi đi, nếu không sẽ không đuổi kịp đâu!” Nhiếp Nhiên giục.

Lý Kiêu nhìn đỉnh núi, lắc đầu, “Không cần đâu.”

Nhiếp Nhiên theo tầm mắt Lý Kiêu thì đúng là không cần nữa, bởi vì lúc này Thiên Dạ đã lao lên đỉnh núi rồi.

Lúc này cho dù Lý Kiêu lắp tên lửa lên người cũng không đuổi kịp.
Đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com
Lý Kiêu và Nhiếp Nhiên đã thua ván này nên sóng vai cùng tiến về phía đỉnh núi, may mà thành tích chạy vẫn không tệ.

Hai người chạy xong bèn đứng ở một bên nghỉ ngơi, Thiên Dạ đã nghỉ ngơi ở đỉnh núi mười phút đi tới.

Cô ta đứng trước mặt Lý Kiêu, thông báo: “Ván này cô thua.”

Lý Kiêu ngẩng đầu lên, “Tôi biết.”

“Không phải vậy, chị Kiêu nghe thấy có người bị ngất nên mới quay lại, chị ấy vốn dĩ sẽ không thua...” Hà Giai Ngọc không nhịn được giải thích.

Nhưng Lý Kiêu lại cắt ngang lời giải thích chưa hết của cô ta, dửng dưng nói: “Thua chính là thua, không có bất kì lý do gì cả.”

“Vậy thì gặp ở ván sau.” Thiên Dạ lạnh lùng ném lại một câu này rồi rời đi.

“Cậu hối hận không?” Nhiếp Nhiên dựa vào cây nghỉ ngơi, khoan thai hỏi.

Lý Kiêu tìm một tảng đá sạch sẽ ngồi xuống, lắc đầu nói: “Không hối hận, thi đấu thua rồi vẫn có thể đấu lại, nhưng người thì không.”

“Thật ra thì phía sau có nhiều người như vậy, cậu thật sự không cần phải vòng trở lại.”

Nhưng hiển nhiên Lý Kiêu không hề đồng ý với cách nói của Nhiếp Nhiên, “Rõ ràng tôi nghe thấy tiếng hô của Hà Giai Ngọc, cho dù chạy xong toàn bộ hành trình giành được hạng nhất, nhưng nếu tôi vứt bỏ chiến hữu của mình thì hạng nhất này cũng không còn chút ý nghĩa nào nữa.”

“... Cậu đúng là một người coi chiến hữu là trên hết.”

Ở điểm này, suy cho cùng hai người bọn họ vẫn không giống nhau.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...