🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1100: Chương 1100

TỨC CHẾT NGƯỜI KHÔNG ĐỀN MẠNG (1)
Theo tiếng súng vang lên, đạn nhanh chóng bắn ra khỏi nòng, sau đó “phụp” một tiếng, bắn thẳng vào bia.

Lý Kiêu nhìn dấu đạn nho nhỏ trên bia, chân mày lập tức nhướng lên, đè thấp giọng lộ ra vẻ kinh ngạc, “Cậu làm cái gì thế hả!”

Ngay cả Hà Giai Ngọc nhìn thấy dấu đạn đó cũng há hốc mồm, “Chị Nhiên, chị... có phải là chưa chuẩn bị xong không?”

Sở dĩ bọn họ kinh ngạc như vậy là bởi vì viên đạn Nhiếp Nhiên bắn ra không chỉ không trúng hồng tâm, thậm chí còn cách vòng mười vạn dặm, bắn vào vòng ngoài cùng của bia, gần như sắp không trúng bia.

An Viễn Đạo là người đầu tiên không tin. Anh ta nhìn chằm chằm góc mặt nghiêng của Nhiếp Nhiên rồi cau chặt mày lại.

Rốt cuộc cô gái này đang giở trò quỷ gì thế!

Lúc mọi người đều kinh ngạc thì một tiếng cười khẽ vang lên.

Người phát ra âm thanh này chính là Trương Nhất Ngải.

“Ha ha! Tôi nói mà, đâu có kỳ diệu như vậy, đúng là bốc phét!”

Trừ Trương Nhất Ngải ra, Thiên Dạ đứng ở trước đài bắn nhìn thấy thành tích bắn của Nhiếp Nhiên thì đáy mắt nhanh chóng lóe lên sự khinh thường. Cô ta không định tiếp tục lãng phí thời gian với người không quan trọng nữa.

Cô ta lại giơ súng lên, tay vừa mới đặt lên cò súng đã nghe thấy “đoàng” một tiếng nữa.

Đây là phát súng thứ hai của Nhiếp Nhiên.

Thiên Dạ lướt mắt qua vết đạn thứ hai. So với phát súng đầu tiên coi như tiến bộ không ít, nhưng vẫn cách hồng tâm khá xa.

Thiên Dạ cảm thấy nhất định là mình bị thần kinh rồi.

Người tên Nhiếp Nhiên đó đúng là không đáng nhắc tới, nhưng mình lại cứ phải đi chú ý đến cô ta. Nghe thấy người khác nói kỹ thuật bắn của cô ta tốt, cũng biết chiều hôm nay Quý Chính Hổ muốn huấn luyện bắn cho lớp 6 nên hôm nay mình cố ý nói với An Viễn Đạo gần đây mình ngượng tay, để buổi chiều anh ta có thể huấn luyện một hai tiếng.

Ai ngờ hóa ra Nhiếp Nhiên lại là một kẻ vô dụng.

Tại sao ban đầu mình lại vì một động tác khiêu khích của Nhiếp Nhiên mà cảm thấy hơi thở của đồng loại chứ.
Bạn đang đọc truyện tại WebTru yen Onlinez . com
Ha, người như vậy làm sao xứng trở thành đồng loại với mình.

Hà Giai Ngọc thấy thành tích phát súng thứ hai của chị Nhiên nhà mình thì càng thêm nóng nảy, giống như con kiến bò trên chảo nóng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...