🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1093: Chương 1093

VỨT BỎ ANH TA - TÔI SẼ TRẢ PHÁT ĐẠP NÀY THAY CẬU (3)
“Tôi chọn cái thứ hai!” Nghiêm Hoài Vũ không do dự trả lời.

Nhiếp Nhiên lạnh lùng nhìn anh ta, “Không phải anh đã sớm chọn cái đó rồi à?”

Không có mục chọn thứ hai, vậy chẳng phải là chỉ còn lại… cái thứ nhất… vứt bỏ anh ta sao?

“Không, không được, tôi không thể vứt bỏ cậu ấy được.” Nghiêm Hoài Vũ lập tức lắc đầu như trống bỏi.

Nhiếp Nhiên thấy anh ta phản ứng mạnh như vậy cũng không biết làm sao, “Tùy anh.”

Lúc này Thiên Dạ đã hoàn thành năm cây số. Khi chuẩn bị rời khỏi sân huấn luyện, cô ta đột nhiên nhìn Nhiếp Nhiên. Ánh mắt hai người giao nhau. Nhiếp Nhiên mơ hồ thấy đáy mắt yên tĩnh như một hồ nước đọng của cô ta có chút biến hóa, sâu thẳm mà đáng sợ.

Nhiếp Nhiên khẽ híp mắt lại.

Khiêu khích? Hạ chiến thư?

Cô ta nghĩ mình giống cô ta, dễ bị kích thích như vậy à?

Nhiếp Nhiên quay đi không nhìn thẳng vào mắt cô ta nữa mà tiếp tục chạy.

Thiên Dạ bị ngó lơ thì siết mặt nắm đấm, căng cơ mặt ra, cuối cùng mới xoay người rời đi.

Thấy cô ta rời đi, Nhiếp Nhiên chạy nước rút, chẳng mấy cũng hoàn thành năm cây số chạy phạt.

Còn Nghiêm Hoài Vũ và Mã Tường thì hình như vẫn đang tranh chấp giữa vứt bỏ hay là điều trị, vừa chạy vừa nói chuyện nên tốc độ vô cùng chậm.

Chỉ có Kiều Duy theo sát sau lưng Nhiếp Nhiên, chênh lệch không quá ba phút, anh ta cũng thuận lợi hoàn thành.

“Anh không chờ bọn họ à?” Nhiếp Nhiên thấy anh ta chạy xong rồi theo mình ra khỏi sân huấn luyện thì hỏi.

Kiều Duy không trả lời mà không đầu không đuôi nói, “Chắc là vẫn có cách khác chứ?” Đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com

“Anh có thể hỏi bác sĩ, nói không chừng bọn họ có thể cho anh câu trả lời.”

Kiều Duy cười đi tới bên cạnh cô, “Bác sĩ và cô khác nhau, từ trước đến giờ cô không đi theo đường lối bình thường nhưng vẫn có hiệu quả đặc biệt.”

“Anh hỏi tôi nổ súng thế nào có lẽ tôi có thể nói cho anh, nhưng anh hỏi tôi làm sao chữa bệnh choáng khi nhìn thấy súng, thật không may là tôi không biết.”

“Tôi không cần cô chữa, tôi chỉ muốn trưng cầu ý kiến thôi.”

“Trưng cầu ý kiến gì?”

“Tôi đã điều tra rất nhiều tài liệu liên quan tới việc choáng khi nhìn thấy súng của Mã Tường. Tôi đã từng tra được một phương pháp, gọi là xây dựng lại hiện trường để chữa trị, để bệnh nhân tái hiện tình huống lúc đó, sau đó sẽ chữa cho cậu ta.”

Nhiếp Nhiên nghe xong thì cười khẩy trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn rất dửng dưng, “Đó không phải là cách quá tốt, các anh có thể thử xem.”

Cô biết rõ bác sĩ tâm lý bình thường về cơ bản đều sẽ dùng cách chữa trị an toàn, rất ít người sẽ để bệnh nhân trở lại tình cảnh ngày đó, cách làm như vậy tương đối nguy hiểm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...