🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1042: Chương 1042

CÔ CÓ CHẮC LÀ HUẤN LUYỆN ĐƯỢC TÔI KHÔNG THẾ? (1)
Từ hôm Nhiếp Nhiên mắng đuổi Lưu Hồng Văn đi, quả nhiên Lưu Hồng Văn không trở lại nữa, đồng thời cũng hoàn toàn mất tin tức của Dương Thụ.

Có điều lúc đến phòng ăn ăn cơm, cô vô tình nghe thấy lớp phó Vương nói sau đó Dương Thụ vừa tỉnh lại đã rút ống truyền ra tiếp tục quỳ, ai khuyên cũng không nghe.

Sau khi nghe được chuyện này, Nhiếp Nhiên càng thất vọng về anh ta hơn, cảm thấy anh ta đúng là đồ ngoan cố, không cần cũng được.

Buổi tối ngày trước khi đi, cô bắt đầu thu dọn hành lý, định ngày mai cùng đơn vị dự bị rời khỏi nơi này.

Lúc cô định bỏ mấy bộ đồ lót mới phơi khô vào trong túi xách thì vô tình nhìn thấy khẩu súng màu đen trên bàn.

Nhiếp Nhiên đặt quần áo xuống, cầm khẩu súng lên.

Khẩu súng này vốn là của A Hổ, chỉ có điều bây giờ anh ta đã thành đồ ăn cho cá mập rồi, súng cũng rơi vào trong tay mình.

Nhiếp Nhiên vuốt nhẹ thân súng, không thể không nói Hoắc Khải Lãng đã hao tốn không ít tâm huyết và tiền bạc với Hoắc Hoành.

A Hổ chỉ là một vệ sĩ bên cạnh Hoắc Hoành mà lại dùng súng HM2.

Bây giờ giá khẩu súng này ở chợ đen chắc phải ba trăm năm mươi nghìn tệ.

Nhiếp Nhiên cẩn thận thưởng thức sự hoàn mỹ trên thân súng cùng với xúc cảm lạnh như băng trên đầu ngón tay với đáy mắt sâu thẳm.

Có lẽ cô không biết, ánh mắt lúc cô nhìn chằm chằm khẩu súng này hoàn toàn giống với ánh mắt lúc Hoắc Hoành nhìn chằm chằm cô, đó là sự khát vọng mãnh liệt mà nồng đậm.

Ngoài cửa sổ gió thổi mây bay, ánh trăng mờ im lặng chiếu vào trong cửa sổ nhà gỗ.

Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên.
W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.z.c.o.m
Nhiếp Nhiên lập tức hoàn hồn lại, theo bản năng giấu khẩu súng ra sau lưng mình.

Đã muộn thế này rồi, ai còn đến đây nữa?

Cô cau mày cảnh giác kéo then cửa ra, hóa ra người đứng ở cửa là Dương Thụ.

Nhiếp Nhiên nhướng mày, sau đó quay người lại giường, đưa lưng về phía anh ta rồi cất những bộ quần áo còn sót lại vào trong túi.

Dương Thụ đứng ở cửa thấy cô đang không ngừng bận rộn thì cau mày hỏi: “Cô phải về đơn vị dự bị rồi à?”

Nhiếp Nhiên không trả lời mà chế giễu: “Anh không lo quỳ đi, đến chỗ tôi làm gì? Chẳng lẽ anh sợ sau khi chết Lâm Hoài không chịu gặp anh nên tới để bảo tôi nói giúp anh à?”

Nhưng Dương Thụ giống như không nghe thấy, lại hỏi; “Cô phải về đơn vị dự bị rồi à?”

Sắc mặt Nhiếp Nhiên lạnh lùng, động tác càng nhanh hơn, “Ở lại nơi này có ý nghĩa gì nữa?”

Dương Thụ nhìn động tác của cô, cau chặt mày hơn mấy phần, môi mím thành một đường thẳng, qua một lúc lâu, cuối cùng anh ta cũng mở miệng nói: “Lời cô nói hôm đó... còn hiệu lực không?”

Nhiếp Nhiên tức giận, tên đáng chết này cứ phải đến thời khắc cuối cùng mới đổi ý à?

Đúng là thân lừa ưa nặng!

“Tôi nói nhiều như vậy, ai biết anh nói câu nào.”

“Cô nói… sẽ đưa tôi vào đơn vị dự bị.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...