🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1029: Chương 1029

BỊ ĐẢ KÍCH VÌ CÁI CHẾT - TÔI KHÔNG ĐI (3)
Chẳng bao lâu sau, đồ ăn được hâm nóng đã mang lên, Nhiếp Nhiên nhìn một bàn đầy đồ ăn mà trợn tròn mắt.

“Nhiều như vậy à?”

Cô vốn tưởng là lớp phó Vương cố ý khoa trương mà thôi, nhưng không ngờ thật sự là đầy ắp một bàn.

Nhiều như vậy làm sao mà cô có thể ăn hết!

“Không sao, cô ăn nhiều một chút, nhìn cô gầy như vậy, phải tẩm bổ nhiều vào mới được.” Lớp phó Vương bê một bát canh vừa nấu xong lên.

Mùi thơm xông vào mũi khiến Nhiếp Nhiên lập tức múc một thìa đưa vào trong miệng, mùi vị chua ngọt vừa miệng làm cô vô cùng hài lòng.

“Thế nào, mùi vị được chứ?”

Nhiếp Nhiên híp mắt lại hưởng thụ gật đầu, khen ngợi: “Ngon lắm!”

“Ngon thì cô uống nhiều một chút, trong nồi vẫn còn.”

Nhiếp Nhiên nhanh chóng uống xong bát canh rồi bắt đầu say sưa ăn.

Sau một khoảng thời gian không được ăn uống tử tế, đột nhiên có một bữa cơm phong phú như vậy khiến cô vô cùng thỏa mãn.

“Cô ăn từ từ, đừng vội, không có ai giành với cô cả.”

Nhiếp Nhiên vẫn mải mê ăn. Cô đang ăn vui vẻ thì một giọng nói đột nhiên vang lên từ phía sau, “Chị Nhiên!”

Đũa của Nhiếp Nhiên khựng lại, cô khẽ cau mày.

Người gọi mình như vậy chỉ có Hà Giai Ngọc thôi, nhưng bây giờ rõ ràng là giọng đàn ông.

Nhiếp Nhiên nuốt miếng cơm trong miệng xuống, quay đầu lại nhìn, thấy Lưu Hồng Văn vội vội vàng vàng chạy tới, vừa thở hổn hển vừa nói: “Ông trời phù hộ, cuối cùng tôi cũng tìm được chị rồi!”

“Anh tìm tôi?”

“Đúng vậy. Chị có thể giúp tôi một chuyện không, là chuyện liên quan tới Dương Thụ.” Lưu Hồng Văn chống hai tay lên đùi, khom người thở hổn hển.

“Chuyện gì thế?”

“Từ sau khi sĩ quan huấn luyện Lâm đi, Dương Thụ vẫn quỳ ở trong ký túc xá của sĩ quan huấn luyện Lâm, chị mau khuyên giúp đi.” Lưu Hồng Văn khẩn cầu nói: “Chúng tôi thật sự hết cách rồi!”
Bạn đang đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com
“Quỳ mãi?” Nhiếp Nhiên kinh ngạc nói.

Vậy chẳng phải là đã quỳ liên tục mấy ngày rồi à?

Lưu Hồng Văn gật đầu, “Đúng vậy, ai khuyên cũng không nghe, cứ quỳ mãi như vậy, một hạt cơm, một giọt nước cũng không động đến. Tôi sợ cậu ta còn tiếp tục như vậy nữa thì sẽ sụp đổ mất.”

“Người không ai khuyên được mà có thể nghe tôi à?” Nhiếp Nhiên nhướng mày.

Lưu Hồng Văn gật đầu rất chắc chắn, “Có thể, chắc chắn cậu ta sẽ nghe chị!” Có thể tát Dương Thụ mấy cái mà Dương Thụ còn không tức giận, chị là người đầu tiên.

Nhiếp Nhiên suy nghĩ một chút, cảm thấy nhân cơ hội này nói với anh ta chuyện liên quan tới đến đơn vị dự bị cũng không tệ, vì vậy vội đồng ý, “Vậy được rồi, tôi đi cùng anh một chuyến.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...