🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1020: Chương 1020

ĐỪNG SÙNG BÁI TÔI - EM CAM TÂM SAO (4)
“Khi nhiệm vụ này kết thúc, chắc chắn tôi sẽ lập tức đến tìm em, sao có thể để em có cơ hội không nhận ra tôi được?”

Hoắc Hoành thuận miệng nhẹ giọng lẩm bẩm, Nhiếp Nhiên nhất thời không nghe rõ, “Anh nói cái gì?”

“Tôi nói là tôi phải đi rồi.” Hoắc Hoành nặng nề thở dài.

Lần này anh kiếm cớ nói mình phải về nên mới dành được chút thời gian đến căn cứ ngay trong đêm, ngay cả Lý Tông Dũng cũng không biết.

Không có sự giám thị của A Hổ, chiếc thuyền đưa anh về vừa cập bến đã lập tức rời đi. Anh thấy chiếc thuyền đã biến mất trong đêm tối thì vội vàng đổi sang cái thuyền thuê khác, bây giờ cách thời gian anh lên máy bay đã rất gần rồi.

Anh không thể ở lại đây quá lâu.

“Về thành phố A à?”

“Ừm. A Hổ chết rồi, dù sao cũng phải để ông ta phái người khác giám thị tôi thì mới có thể làm cho ông ta yên tâm được.”

Giám thị?

A Hổ chết rồi lại bố trí một người khác ở bên cạnh anh, hành động không tín nhiệm như vậy thật sự là chuyện một người “ba ruột” làm ra à?

Nhiếp Nhiên rất buồn bực lại hỏi, “Anh từng để lộ sơ hở trước mặt ông ta à?”

Hoắc Hoành lại lắc đầu, “Chắc là không. Ban đầu ngay cả hai chân tàn phế cũng là thật. Nhưng dù sao tôi cũng không lớn lên bên cạnh ông ta từ nhỏ, trong lòng ông ta ít nhiều vẫn sẽ có khúc mắc.”

“Thật sao?” Nhiếp Nhiên kinh ngạc, lập tức nhìn lên đùi anh.

Là tàn phế thật?

Cô luôn cho là Hoắc Hoành giả vờ!

Trời ơi, vậy sao anh lại đứng lên lại được, hơn nữa còn có thể hoạt động tự nhiên như vậy?

Thấy Nhiếp Nhiên giật mình trợn tròn mắt, Hoắc Hoành mỉm cười, hỏi: “Sao hả, em luôn nghĩ tôi giả tàn phế à?”

“Vì lấy được tín nhiệm của Hoắc Khải Lãng mà anh lại khiến chân mình bị tàn phế như vậy thật à? Vậy lần trước lúc tôi cố ý dùng trứng gà nóng chườm cho anh, còn chạm vào anh, anh thật sự không cảm nhận được gì sao?”

Hoắc Hoành cười nói: “Đương nhiên là có cảm giác rồi. Sau khi bị thương, tôi mất một năm rưỡi rồi mới hồi phục rồi đứng lên được.” Bạn đang đọc truyện tại WebTru yen Onlinez . com

“Anh đúng là liều mà.” Nhiếp Nhiên cảm thán từ tận đáy lòng.

“Chuyện này có là gì, em vì đạt được mục đích, có lúc ngay cả mạng cũng có thể không cần, tôi chỉ là một đôi chân mà thôi.” Rõ ràng Hoắc Hoành rất thờ ơ với đôi chân tàn phế của mình.

Nhưng Nhiếp Nhiên hiểu rất rõ sự khác nhau đó.

Chết không đáng sợ, bởi vì chết là hết, vô cùng dứt khoát, không có bất cứ di chứng gì.

Nhưng tàn phế thì khác, cái kiểu sống ngắc ngoải đó, vì nhiệm vụ thậm chí còn cố ý tự phế hai chân mình, cảnh giới này nói thật cô không làm được.

Người đàn ông này thật sự quá giỏi chịu đựng.

Ánh mắt kinh ngạc khen ngợi của Nhiếp Nhiên khiến Hoắc Hoành khẽ cười, anh an ủi: “Em yên tâm, tôi không phải là kẻ ngốc để Hoắc Mân đâm tôi, tôi có tránh một chút, nếu không với lần ngoài ý muốn đó, tôi có thể chết ngay tại chỗ rồi.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...