🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1014: Chương 1014

MẤT MỘT NGƯỜI RỒI MÀ ÔNG TA VẪN CHƯA CHẾT (3)
An Viễn Đạo nghẹn họng, tức giận trợn mắt nhìn cô, “Cô vội về làm gì? Dù sao cũng là về trông cái kho nát đó.”

Nhiếp Nhiên nhướng mày, nghiêng đầu nhìn anh ta, cười lạnh, “Đừng cố ý khích tôi, vô dụng thôi.”

Nói xong cô cũng quay người đi đến cổng lớn của hang ổ cướp biển.

“Con nhóc con, thông minh như vậy làm gì hả?” An Viễn Đạo nhìn bóng lưng cô, không nhịn được oán hận nói.

Cứu các dân đảo an toàn trở lại, lại đánh cho đám cướp biển kia chạy mất, nhiệm vụ lần này có thể nói là hoàn thành vô cùng tốt.

Trừ chuyện của Lâm Hoài khiến người ta cảm thấy tiếc nuối ra.

Chiếc thuyền khởi hành, chuyển hướng đi về căn cứ.

Nhiếp Nhiên ngồi ở trên chiếc thuyền lúc đến, trên bàn họp vẫn còn đặt tấm bản đồ lúc lên thuyền cô và Lâm Hoài cùng thảo luận.

Đồ vẫn còn, nhưng người đã đi rồi.

Tầm mắt cô dừng trên tấm bản đồ kia mấy giây, sau đó tìm một vị trí ngồi xuống.

Có lẽ là Lâm Hoài đã cứu mình nên trong lòng cô ít nhiều vẫn cảm động.

Có điều, phần ân tình này cô nợ to rồi.

Người đã chết, trả thế nào đi nữa cũng là vô ích.

Nhiếp Nhiên dựa vào đó nhắm mắt nghỉ ngơi.

Cô sống cuộc sống nhàn nhã sau núi một thời gian, bỗng dưng trèo đèo lội suối thật sự cảm thấy rất mệt.
Hãy vào webtruyenonlinez.com để đọc truyện nhanh hơn!
Thời gian chậm rãi trôi qua, cuối cùng sau một giấc ngủ gà gật, thuyền đã cập bờ.

“Tất cả mọi người tập hợp xuống thuyền!” An Viễn Đạo uy nghiêm ra lệnh.

Nhóm người đi theo An Viễn Đạo xuống thuyền, đã thấy Lý Tông Dũng đứng đầu tiên, dẫn theo các binh lính Quân khu 2 đứng ở trên đất liền.

“Báo cáo tiểu đoàn trưởng, cả đơn vị đã an toàn trở lại, các dân đảo cũng đã được cứu hết.” Vừa xuống thuyền, An Viễn Đạo đã đi tới trước mặt Lý Tông Dũng nghiêm túc báo cáo.

“Ừm, tôi biết rồi.” Lý Tông Dũng nhìn nhóm binh lính và gật đầu tán thưởng.

“Chỉ có sĩ quan huấn luyện Lâm Hoài của Quân khu 2... hi sinh trong nhiệm vụ lần này.” Giọng An Viễn Đạo hơi nặng nề khi nói mấy chữ cuối cùng.

Vẻ mặt Lý Tông Dũng cũng ảm đạm, “Lần này sĩ quan huấn luyện Lâm hi sinh trong nhiệm vụ, chúng tôi cũng cảm thấy rất đau lòng. Căn cứ theo quy định của quốc gia, dành tất cả quyền lợi được hưởng cho người nhà của cậu ấy.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...