🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1008: Chương 1008

CHẾT VÌ QUÂN PHỤC LÀ VINH QUANG CỦA TÔI (2)
“Rõ!”

Nhóm người Nghiêm Hoài Vũ vội vàng đi đến bên cạnh Nhiếp Nhiên, thỉnh thoảng lại nhìn Nhiếp Nhiên đang sầm mặt đi về phía trước.

“Đưa người kia đến chưa?” Nhiếp Nhiên đột nhiên hỏi Kiều Duy.

Kiều Duy vừa há miệng ra còn chưa lên tiếng, đã nghe thấy Nghiêm Hoài Vũ giành nói trước: “Tôi làm việc, cô yên tâm đi, đưa đến nơi an toàn rồi.”

“Vậy tiểu đoàn trưởng Lý có nói gì không?”

“Ừm, tiểu đoàn trưởng nói nhất định sẽ điều tra kĩ chuyện này, còn giam Lưu Đức lại rồi.”

“Còn gì nữa không?” Nhiếp Nhiên khẽ cau mày lại.

Chỉ giam Lưu Đức thôi à? Chẳng lẽ Nhiếp Thành Thắng không bị nghi ngờ một chút nào à?

Nghiêm Hoài Vũ suy nghĩ rồi lại bổ sung, “À, còn sư đoàn trưởng Nhiếp cũng tạm thời bị giam lại rồi.”

Ánh mắt Nhiếp Nhiên lóe lên, một nụ cười lạnh vụt hiện ra rồi biến mất.

Giam lại, tốt quá rồi!

Xem ra tái ông mất ngựa có khi lại là phúc, cô cứ nghĩ kế hoạch này đổ bể rồi, ai ngờ lại có cái bánh rơi từ trên trời xuống như vậy.

Thuộc hạ của mình và cướp biển âm thầm giao dịch, còn tiết lộ toàn bộ kế hoạch quân sự ra ngoài. Lần này may mà trong đám cướp biển có một kẻ muốn phản bội, tên thủ lĩnh cướp biển mới không biết, nếu như cả đám cướp biển đều biết, có lẽ nhóm người này đều phải chết.

Không, sẽ không đâu. Nguồn : we btruy en onlin ez.com

Có Hoắc Hoành lo liệu bên trong, có lẽ sẽ không chết hết.

Nhiếp Nhiên âm thầm suy nghĩ mà không phát hiện ra mình lại tin tưởng Hoắc Hoành như vậy.

Ngay lúc mọi người đều buông lỏng cảnh giác thì một tiếng súng vang lên, đạn xé không gian lao đến.

“Cẩn thận!” Lâm Hoài ở sau lưng nhìn thấy viên đạn lao đến thì hô lớn, sau đó vội vàng chạy như bay lên xô ngã Dương Thụ và Nhiếp Nhiên xuống đất.

Tất cả mọi người đều giật mình rồi bày trận chờ đợi, giơ súng lên kiểm tra xung quanh.

“Ở đó, bắt lại đây!” An Viễn Đạo tinh mắt phát hiện ở cách đó không xa lại có một con cá lọt lưới, nhìn dáng vẻ là chưa chết hẳn cho nên muốn đánh lén.

“Rõ!”

Người của đội dự bị nhanh chóng bắt người lại.

Nhiếp Nhiên vốn không phòng bị bị Lâm Hoài xô ngã thẳng xuống đất, hơn nữa còn không may bị đập vào một tảng đá, vật nhọn kia đâm vào bụng cô, đau đến nỗi khiến cô khẽ nguyền rủa, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lâm Hoài, anh mau dậy đi!”

Dương Thụ cũng bị đè thì đẩy người nói: “Sĩ quan huấn luyện, thầy mau dậy đi! Thầy nặng quá, đè chết người rồi!”

Anh ta liên tục dùng sức đẩy mấy cái.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...