🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1005: Chương 1005

Phó lão đại thấy hiệu quả của con tin Nhiếp Nhiên không tệ, tinh thần sa sút hồi nãy biến thành đắc ý: “Chẳng thế nào cả, chỉ muốn giữ tấm bùa hộ mệnh này một khoảng thời gian thôi.”

Bây giờ chỉ cần hắn lên thuyền rồi ra khơi thì bọn lính này sẽ không đuổi theo được, hơn nữa vùng biển này vẫn còn một hang ổ của hắn, hang ổ này chắc chắn sẽ không bị phát hiện.

Chỉ đáng tiếc là những anh em của hắn chết nhiều như vậy, nếu muốn xây dựng lại thì có lẽ sẽ tốn chút thời gian.

An Viễn Đạo căng mặt, nhìn Nhiếp Nhiên bị dí súng vào nhưng vẫn rất dửng dưng, nói: “Tao đồng ý để chúng mày đi, nhưng mày phải để cô ấy lại.”

Phó lão đại khinh thường hừ lạnh, “Mày đồng ý? Ai biết liệu mày có giở trò với tao không. Tao mặc kệ, cùng lắm thì lưới rách cá chết, tao mất cái mạng rẻ tiền này, nhưng nữ binh này thì coi như chết oan.”

Hắn cười he he, làm ra vẻ định bóp cò.

Mắt An Viễn Đạo lóe lên, lập tức lên tiếng nhượng bộ, “Được, chúng mày đi, nhưng cũng phải nhớ lời mày đã nói, không được động vào cô ấy!”

“Không được, không thể thả bọn chúng đi! Ngộ nhỡ đến lúc đó bọn chúng nổi lên ý muốn giết người thì làm thế nào! Nhiếp Nhiên không dám nổ súng, thầy quên rồi sao? Cậu ấy có chướng ngại tâm lý!” Lý Kiêu đột nhiên lên tiếng.

Nhiếp Nhiên nhướng mày lên.

Nên nói là Lý Kiêu thông minh, hay là cô ấy chưa từ bỏ ý định. w●ebtruy●enonlin●e●com

Lại chơi trò một mũi tên trúng hai con nhạn với cô.

Một là cô ấy muốn dùng cách này gián tiếp nói cho Phó lão đại biết là mình không biết nổ súng, từ đó khiến Phó lão đại buông lỏng cảnh giác. Hai là cô ấy mượn con cờ Phó lão đại này ép mình nổ súng, từ đó thoát thân.

“Ồ? Hóa ra cô ta không thể nổ súng à! Ha ha ha ha. Chẳng trách vừa rồi dễ bị tao bắt như vậy, loại lính này mà cũng có thể cử ra, đất nước chúng ta hết lính rồi à? Đây rốt cuộc là đánh giặc hay là cung cấp cho nam binh chúng mày vui đùa tiêu khiển?”

Câu nói sau cùng kia thật sự vô cùng suồng sã, không chỉ là đang làm nhục Nhiếp Nhiên mà còn coi thường quân đội.

Dương Thụ đứng ra đầu tiên, nổi giận mắng: “Mẹ kiếp! Mày còn nói linh tinh nữa, cẩn thận tao xé nát miệng mày ra!”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...