🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 8: 8

Márquez cũng từng nói, chúng ta thường ngao du trong hành trình cuộc đời, sẽ tăng tốc nhanh khi qua những quãng gập ghềnh và tái sinh từ trong thất bại.

Cho nên, Trịnh Thư Ý quyết định cô sẽ tái sinh từ đống tro tàn trong bầu không khí lúng túng lúc này.

Đồ nhựa thì sao chứ?

Nó đã thay đổi cuộc sống hằng ngày của nhân loại, trở thành phát minh vĩ đại nhất, nhưng lại vì ô nhiễm môi trường mà trở thành phát minh tồi tệ nhất. Đấy là anh hùng của thời nay, anh dám xem thường nó à?

"Ông bà nhà tôi nghèo, cuộc sống hồi xưa thì khó khăn, nhà lại làm nông, nên chưa từng trải qua sự đời."

Mặc dù giọng của Trịnh Thư Ý nghe có vẻ đầy xúc động nhưng cô không đứng ở trước mặt Thời Yến nên trên mặt cô không có lấy một chút gợn sóng.

"Tuy nó là đồ nhựa nhưng lúc ấy nó đã là món đồ quý giá nhất trong nhà chúng tôi."

"Nhiều năm nay, bà ngoại tôi luôn bọc nó bằng ba lớp khăn lụa, bình thường bà không nỡ lấy nó ra đeo đâu."

"Dù sao nó cũng là đồ nhựa nên rất mau hư."

"Nếu như không phải dịp quan trọng tôi cũng sẽ không đeo nó đâu."

Cô nói nhiều như thế mà Thời Yến vẫn chưa đáp lại dù chỉ một chữ.

Trịnh Thư Ý ngả lưng vào sofa, bên tai yên tĩnh đến nỗi cô có thể nghe thấy tiếng máy tạo độ ẩm đang phun sương ở bên cạnh.

Kim giây của đồng hồ dịch chuyển ba lần, trong điện thoại lại truyền đến giọng nói của Trần Thịnh.

"Cô Trịnh à, khi nào cô cần?"

Trịnh Thư Ý, "Càng nhanh càng tốt."

Trần Thịnh, "..."

Trịnh Thư Ý, "Không nhìn thấy nó thì tôi ngủ không ngon."

Trần Thịnh, "Vậy thì tôi mang đến giúp cô nhé?"

Trịnh Thư Ý, "Không dám phiền anh, để tôi tự đến lấy vậy."

Trần Thịnh, "... Vâng."

Vài phút sau, Trịnh Thư Ý nhận được một tin nhắn ngắn gọn với một hàng địa chỉ.

Cô nhìn chằm chằm nội dung tin nhắn một buổi trời -- Bác Cảng Vân Loan, đúng là Bác Cảng Vân Loan mà cô biết.

Cô rất rành về giá nhà ở đây, tuyệt đối không phải là nhà của trợ lý Trần Thịnh.

Nếu thế thì --

Trịnh Thư Ý xoay người vội vàng bật dậy, chạy vọt vào phòng ngủ.

Cô mở tủ quần áo, nhanh chóng thay bộ đồ mặc cả ngày hôm nay ra, sau đó đến trước bàn trang điểm, chọn lấy một màu son được nhiều người khen nhất trong một loạt son môi được đặt trên bàn.

Nhưng khi đưa son đến bên môi, cô nghĩ lại rồi đặt cây son xuống.

Cô không tô son nữa mà lại lau sạch lớp son ban đầu đi.

Đêm lạnh như nước, Trịnh Thư Ý ngồi xe xuyên qua những dòng xe nối tiếp nhau dưới ánh đèn đường rực rỡ, nửa tiếng sau cô đã đến trước cổng Bác Cảng Vân Loan.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...