🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 64: 64

Trịnh Thư Ý đang chìm trong cơn bàng hoàng và thất vọng, nghe thấy Thời Yến gọi "chị", tâm trạng càng thêm khó nói thành lời.

Cô biết, vị Hứa Thời Mạn thích ru rú trong nhà kia đã đến.

Không ngờ lần đầu gặp mặt chị gái Thời Yến lại ở trong tình huống lúng túng thế này.

Cái cảm giác bị phản bội ấy, cô hiểu rất rõ.

Hơn nữa, bọn họ lại là vợ chồng bao nhiêu năm nay, giấc mộng vỡ tan, tai tiếng xấu bất ngờ ập tới, không ai có thể bình tĩnh tiếp nhận sự thật được cả.

Một khi tâm lý trở nên yếu ớt, khả năng tự sát sẽ rất cao.

Nhưng bây giờ, khi cô gặp chị cũng Thời Yến, cũng giống như lần đầu gặp mặt một người xa lạ, ngay cả tư cách để an ủi mà cô cũng không có.

Vì thế, Trịnh Thư Ý đứng trước mặt Thời Yến, thu hết mọi cảm xúc vào trong rồi mới từ từ xoay người lại.

Hành lang bệnh viện yên tĩnh giống như đang ở nhà xác, từng cơn gió lạnh liên tục thổi tới.

-- Hai giây sau, Trịnh Thư Ý lại xoay người trở lại, vùi đầu vào lồng ngực Thời Yến.

Đôi mắt cô trợn trừng, tròng mắt đứng yên.

Nếu không phải lồng ngực Thời Yến đang phập phồng, có lẽ cô đã tưởng mình đang nằm mơ. Trịnh Thư Ý vỗ vỗ lên mặt, lặng lẽ hít sâu một hơi, sau đó quay đầu lại lần nữa.

Vì đầu óc không được tỉnh táo mấy, thậm chí còn tưởng mình gặp ảo giác, thế nên cô đánh bạo quan sát từ đôi mắt, cái mũi, đến cái miệng của người phụ nữ trước mặt này.

Nhìn đến lần thứ ba, Trịnh Thư Ý xác nhận quả thật là mình đã gặp ảo giác rồi.

Hành lang bệnh viện không vì ba người đang đứng đây mà trở nên náo nhiệt, nó vẫn yên tĩnh như xưa.

Dường như Trịnh Thư Ý đã biến thành một pho tượng, cô bất động, nhìn chằm chằm người trước mặt không chớp mắt .

Cho đến khi Thời Yến ôm lấy vai cô, bình tĩnh nói, "Thư Ý, gọi chị đi em."

Gọi chị.

Chị.

Trịnh Thư Ý chớp chớp đôi mắt, toàn thân cứng đờ từ lòng bàn chân kéo lên đến cổ, trong đầu như bị sét đánh.

Thời Hoài Mạn chính là Tống Nhạc Lam, Tống Nhạc Lam chính là Thời Hoài Mạn.

Trong mấy giây ngắn ngủi, cô thử hoán đổi vị trí, đặt mình trong hoàn cảnh của người khác mà suy nghĩ.

Nếu có một ngày ba cô dẫn Lưu Đức Hoa đến trước mặt mẹ cô rồi nói, "Bà xã à, thật ra Lưu Đức Hoa chính là người anh ruột mà tôi hay nhắc tới đấy. Bây giờ tôi đưa anh ấy tới rồi, bà vui không?"

Mẹ cô sẽ thế nào?

Người phụ nữ không tranh với đời ấy có lẽ sẽ ngất tại chỗ mất.

Tuy Trịnh Thư Ý cảm thấy khoảng cách để mình ngất xỉu tại chỗ chỉ bằng một sợi tóc mà thôi. Nhưng sợi tóc này cũng chỉ có thể miễn cưỡng giúp cô phát ra âm thanh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...