🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 59: 59

Dưới đại đa số tình huống, nhìn người mình yêu ghen vì mình chính là một loại tình thú nho nhỏ.

Trong cuộc sống thường ngày, chuyện này giống như là sự minh chứng tốt nhất cho thấy đối phương đang quan tâm đến mình, còn có thể nếm được vị ngọt đặt biệt trong cơn ghen, vì thế có rất nhiều người ghen đến không biết mệt.

Nhưng Thời Yến lại không muốn.

Dù cho đây chỉ là một việc nhỏ, ngay cả hiểu lầm cũng không được tính, nhưng cảm giác tủi thân, và quá trình khi nỗi chua sót lan tràn khắp cơ thể ấy, anh tuyệt đối không muốn để Trịnh Thư Ý trải nghiệm nó.

Có lẽ là bởi vì anh hiểu rất rõ cảm giác này.

Còn Trịnh Thư Ý lại không nghĩ nhiều đến thế.

Khi nghe Thời Yến nói như thế, cơn giận đang bốc khói ngùn ngụt ra bên ngoài bỗng chốc tan biến thành mây khói, hóa thành dòng chảy ngọt ngào chạy thẳng vào đáy lòng cô.

"Anh đừng có nói bậy, ai ghen chứ." Khóe môi Trịnh Thư Ý cong lên không cách nào ngăn lại được, nhưng cô vẫn còn rất mạnh miệng, "Em là em tiếc cho cái áo của anh thôi, nhìn là biết áo đắt tiền rồi, cứ để trơ ra cho người ta phá hư như thế."

Thời Yến nhìn cô, đang định nói thì điện thoại đặt trên bàn bỗng nhiên vang lên.

Thời Yến đảo mắt qua nhìn người gọi đến liền bắt máy.

Là điện thoại của Tống Nhạc Lam.

"Em đang làm gì đấy?"

Thời Yến, "Em ăn cơm."

Tống Nhạc Lam, "Ăn ở nhà hả?"

Thời Yến, "Ở ngoài."

Tống Nhạc Lam "À" một tiếng, "Ăn cùng Nguyệt Nguyệt hả?"

Thời Yến, "Em không đi với con bé."

Tống Nhạc Lam, "Thế em có biết nó đi đâu không? Trong nhà không có ai, cũng không thấy nó trả lời tin nhắn."

Thời Yến, "Em không biết nữa."

Đã quen với cách nói chuyện ngắn gọn của Thời Yến, Tống Nhạc Lam tự mình làu bàu, "Ngày nào cũng không thấy mặt mũi nó đâu hết, công việc thì không làm, nhưng mà từ đầu đường đến cuối hẻm toàn là dấu chân của nó, chẳng biết nó lại chạy đi đâu nữa rồi."

Lúc Tống Nhạc Lam nói chuyện với anh, đúng lúc đồ ăn được mang lên.

Trịnh Thư Ý cầm đũa khuấy mì, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn Thời Yến.

Nghe giọng điệu của anh khi nhận điện thoại thì có vẻ như anh đang nói chuyện với người trong nhà, cũng chẳng để ý đến tô mì trước mặt.

Thế là Trịnh Thư Ý bưng tô mì của anh sang, lấy đũa giúp anh trộn đều.

Đầu bên kia điện thoại, Tống Nhạc Lam nghe thấy chỗ Thời Yến có hơi ồn ào bèn hỏi, "Em đi với ai thế?"

Nét mặt của Thời Yến cuối cùng cũng có chút thay đổi, anh nhìn sang Trịnh Thư Ý đang cẩn thận trộn mì, giọng dịu dàng hẳn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...