🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 54: 54

Trịnh Thư Ý đứng yên không nhúc nhích, hai tay buông thõng dưới ống quần, im lặng để Thời Yến dựa vào, mặc cho mùi rượu cứ vấn vít bên thân.

Giây phút này, Trịnh Thư Ý cũng ngỡ như mình đã uống say, không biết phải làm sao, cứ đứng đần ra như một bức tượng.

Qua một lúc sau, Thời Yến vẫn không có ý định cử động, dường như anh cũng đang lưu luyến hơi thở trên người cô.

Hơi thở của anh lướt qua khiến cả người Trịnh Thư Ý tê dại, càng lúc càng căng thẳng.

Rõ ràng là chẳng làm cái gì cả, nhưng bầu không khí lại trở nên quấn quýt say mê.

Trịnh Thư Ý chầm chậm nâng tay lên, mãi một lúc lâu sau mới đặt lên lưng Thời Yến.

"Rốt cuộc là anh đã uống bao nhiêu thế hả?"

Thời Yến nghĩ Trịnh Thư Ý đang giục mình, anh ngẩng đầu lên, xoa xoa cần cổ.

"Không nhiều lắm."

Nói xong, anh đi thẳng vào trong nhà.

Chủ nhân căn nhà là Trịnh Thư Ý đang đứng đây cũng phải ngơ ra vài giây mới đi theo anh vào trong. Cô vội vàng đóng cửa lại, vừa quay đầu liền nhìn thấy Thời Yến đã cởi nút áo sơ mi. Anh tự nhiên như đang ở nhà mình, nằm lên sofa của cô, tiện tay vứt chiếc áo khoác nồng nặc mùi rượu và mùi thuốc lá sang một bên.

Trịnh Thư Ý, "..."

Anh đúng là không khách sáo tẹo nào.

Một loạt hành động này của Thời Yến khiến cô lúng túng đứng đực ra ngay tại phòng khách nhà mình.

Cô nhìn quanh nhà một lượt, sau đó chậm rãi bước đến ghế sofa, ngồi xổm xuống, đưa hai tay ôm lấy mặt Thời Yến.

"Anh say hả?"

Thời Yến mở mắt ra, nghiêng đầu nhìn cô.

"Hơi hơi."

Không biết cơn xúc động từ đâu kéo tới, cô đưa tay ra khẽ chạm vào mắt kính của anh.

Cô từng nghe người ta nói, người phải đeo kính thường xuyên không thích người khác chạm vào mắt kính của mình, nếu tự dưng bị lấy xuống thì họ sẽ cảm thấy bất an.

Trịnh Thư Ý nghĩ, mình đã bị Thời Yến lây cơn say mất rồi, rượu vào thì gan cũng lớn hơn, cô từ từ gỡ mắt kính của anh xuống.

Cô chỉ nghĩ, nhân lúc anh say rượu muốn xem thử dáng vẻ khi không đeo kính của anh sẽ như thế nào.

Thời Yến lại cứ nhìn Trịnh Thư Ý chăm chú, đôi mắt đượm men say lại càng sâu hơn cả ngày thường.

Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt mơ màng, nhưng lại mang theo ánh sáng rực rỡ.

Trịnh Thư Ý bị anh nhìn mà mặt đỏ bừng bừng, trái tim bắt đầu loạn nhịp, không biết phải làm sao để đeo kính lại cho anh.

Sau đó, cô vội phân trần hành vi của mình, "Em chỉ muốn xem thử khi anh tháo kính ra có thể nhìn rõ hay không mà thôi."

Cô hỏi anh, "Anh cận bao nhiêu độ thế?"

Thời Yến, "Bốn độ rưỡi."

Trịnh Thư Ý vốn không chú tâm lắng nghe lời anh nói, dù sao thì cũng chỉ báo một số liệu, cô bèn gật đầu đáp lại, "Hả, anh cận nặng vậy, bình thường anh không đeo kính thì không nhìn rõ thật ạ?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...