Chương 5: 5
Trịnh Thư Ý thừa nhận, lúc ngồi lên xe, cô đã cố gắng sửa tư thế ngồi, kiểm soát cảm xúc, thậm chí cô còn len lén chỉnh dáng để hai chân sao cho đẹp mắt nhất.
Cô không biết Thời Yến cận bao nhiêu độ, không biết anh có thể khám phá vẻ đẹp bên trong của cô hay không, cho nên cô lại càng phải phô bày vẻ đẹp bên ngoài ra trước mặt anh.
Nhưng cửa sổ xe đã mở, gió lạnh đầu đông liều mạng như không cần tiền mà thổi tới tấp vào trong xe.
Cô có cảm giác Thời Yến như đang chơi cô.
Cho nên ba cái tâm tư mơ mộng hường hòe của Trịnh Thư Ý cũng bay theo gió. Cô im lặng thu chân lại, quấn chặt áo khoác, cầm bút ghi âm ra, hắng giọng một cái rồi nói, "Thời tổng à, tôi xin phép mở bút ghi âm nhé?"
Thời Yến tựa vào lưng ghế, từ từ nhắm hai mắt lại, chẳng thèm mở miệng mà chỉ "ừm" một tiếng xem như trả lời Trịnh Thư Ý.
Trông anh như thể có thể ngủ ngay chỉ sau một giây.
Trông tôi không có sức hấp dẫn đến thế cơ à?
Trịnh Thư Ý tuy ầm ầm đùng đùng trong lòng nhưng ngoài miệng thì lại vô cùng khéo léo, "Toàn bộ quá trình sẽ được tôi ghi âm lại, sau khi có bản thảo cuối cùng tôi sẽ cùng anh đối chiếu lại."
Cô nói xong, Thời Yến không đáp lại, vẫn duy trì dáng vẻ nhắm mắt dưỡng thần.
Trịnh Thư Ý mở xấp đề cương phỏng vấn ra.
"Chủ đề phỏng vấn lần này chủ yếu tập trung vào vai trò của đồng nhân dân tệ trong hợp tác tiền tệ ở châu Á và vai trò của đồng nhân dân tệ ở khu vực Đông Á. Trước tiên, xin anh phát biểu một chút, với tư cách là giám đốc của một ngân hàng thương mại lớn, theo anh cần phải có những sự chuẩn bị nào để thúc đẩy quá trình quốc tế hóa của đồng nhân dân tệ?"
Nghe Trịnh Thư Ý nói xong, Thời Yến nghiêng đầu, quai hàm bạnh ra, liếc mắt nhìn sang cô.
Trịnh Thư Ý khó hiểu nhưng vẫn phải nhìn lại.
Không ngờ Thời Yến không hề dời mắt đi, nhưng đối mặt với ánh mắt này, cô cũng không biết phải bày ra vẻ mặt nào, đành phải chớp chớp mắt nhìn anh.
Nếu dẹp hết những nguyên nhân khác sang một bên, thì buổi phỏng vấn lần này đã được cô chuẩn bị rất lâu, cô có bao nhiêu mong đợi thì đương nhiên sẽ hồi hộp bấy nhiêu.
Một lát sau, không biết Thời Yến nghĩ đến điều gì, anh khẽ hừ một tiếng nhỏ, ngay sau đó thu hồi tầm mắt.
Trịnh Thư Ý: ?
Nếu không phải do tôi có ý với anh thì hôm nay tôi nhất định phải bắt anh giải thích cái vẻ mặt này là ý gì.
Trong lúc Trịnh Thư Ý đang mắng thầm, Thời Yến đưa tay nới lỏng cà vạt, sau đó anh bắt đầu trả lời câu hỏi của Trịnh Thư Ý.
Ngay khi anh nói câu đầu tiên, Trịnh Thư Ý vẫn chưa kịp lấy lại tinh thần, cô ngơ ra một lát rồi mới bắt đầu cúi đầu ghi chép.
Lời nói của Thời Yến rất có logic, có tính liên kết với nhau, anh trả lời từng câu một, tuy ít lời nhưng lượng tin tức lại rất lớn, Trịnh Thư Ý không dám bỏ sót một câu nào, nghiêm túc lắng nghe anh nói.
Bình luận