🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 49: 49

Khi gửi tin nhắn "Em đang nhớ anh" cho Thời Yến, Trịnh Thư Ý mang theo tâm thái vò mẻ không sợ nứt.

Dù sao cũng đã bị anh khủng bố biết bao nhiêu ảnh chụp màn hình, cô thấy mình chẳng còn gì để vớt vát nữa.

Hơn nữa, những lời vừa nãy đều là lời nói thật lòng của Trịnh Thư Ý, cô không hề diễn kịch.

Cô nhớ anh thật mà.

Nhưng Thời Yến lại không trả lời tin nhắn của cô.

Cho nên dù cô nói thật, Thời Yến vẫn ngượng.

Hầy.

Trịnh Thư Ý cuộn mình trên sofa rồi thở dài, nhất thời không biết phải làm gì.

Tần Thời Nguyệt chờ mãi mà không thấy Trịnh Thư Ý trả lời tin nhắn lại bắt đầu giục cô.

Tần Thời Nguyệt: Chị hỏi giúp em chưa?

Tần Thời Nguyệt: Chị hỏi xem ngày mai anh ấy có rảnh không?

Lúc này Trịnh Thư Ý mới nhớ ra chuyện của Tần Thời Nguyệt.

Trịnh Thư Ý: Ừ, giờ chị đi hỏi đây.

Trịnh Thư Ý: Nhưng mà hẹn anh ấy ngày mai đi đâu?

Tần Thời Nguyệt: Xem triển lãm tranh.

Tần Thời Nguyệt: Em bảo bạn tìm cho em ba vé.

Tần Thời Nguyệt học chuyên ngành giám định nghệ thuật, tuy không đi học đều đặn, suýt nữa không tốt nghiệp được, nhưng cô nhóc cảm thấy đối với người ngoại đạo như Dụ Du thì cô có thể đối phó sương sương như đối phó với giáo viên là được rồi.

Ít nhất là đủ để dọa người, khiến Dụ Du cảm thấy cô là một người có tố chất nghệ thuật.

Trịnh Thư Ý tìm Dụ Du: Ngày mai anh rảnh không?

Chờ một lúc lâu mà Dụ Du vẫn chưa trả lời lại, có lẽ là anh ấy đang bận.

Trịnh Thư Ý lại không sốt ruột, ngược lại Tần Thời Nguyệt đang cầm điện thoại trong tay thấp thỏm không yên, mẹ nói chuyện với mình mà cô nhóc cũng không để ý.

Tống Nhạc Lãm đưa tay gõ gõ lên điện thoại của cô, "Sắp rớt vào điện thoại luôn rồi kìa."

"Dạ?" Tần Thời Nguyệt ngẩng đầu lên, "Sao thế mẹ?"

"Mẹ đang hỏi con đấy." Tống Nhạc Lam vừa khuấy thìa vừa nói, "Ba con nói ngày mai muốn đi leo núi, con có muốn đi cùng không? Đi đi để vận động nhiều một chút, con nhìn con xem, suốt ngày hết ngồi rồi lại nằm, giữ dáng toàn nhờ ăn kiêng, thế sao được?"

"Con không đi đâu." Tần Thời Nguyệt nói, "Ai thèm đi leo núi cùng mấy ông lão chứ."

"Gì mà ông lão này ông lão nọ hả? Nói chuyện cho đàng hoàng, chẳng có phép tắt gì hết." Tống Nhạc Lam nghe thế thì bực bội, nhưng bà không vì mấy chuyện nhỏ nhặt này mà phát cáu, "Còn có cả bọn trẻ Tưởng Hành nữa."

"Con không đi đâu." Tần Thời Nguyệt vẫn kiên trì, "Mai con có việc rồi."

Thời Yến ngồi bên cạnh đặt đũa xuống, cầm chén nhỏ múc canh, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng không hiểu sao lại mang theo ý mỉa mai, "Con thì có việc gì hả?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...