🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 48: 48

"Hả?"

Trịnh Thư Ý đứng im nhìn chằm chằm Thời Yến, cố gắng nhớ lại, "Vậy... là trước đó nữa hả anh?"

Cô đảo mắt, tự lẩm bẩm một mình, "Chắc là hồi đại học nhỉ? Không thể sớm hơn được, em vào đại học mới đến Giang Thành."

Thời Yến xua tay với cô.

Trịnh Thư Ý hoàn hồn, "Sao thế anh?"

"Em về đi."

Thời Yến nâng cửa kính xe lên, ra vẻ đuổi người.

Trịnh Thư Ý chặn cửa lại hỏi tới cùng, "Anh nói cho em biết đi mà, em không nhớ nổi."

Nghe thấy câu "không nhớ nổi" kia, Thời Yến bỗng thấy thật là buồn cười khi anh tự dưng nhắc lại chuyện này.

Anh gỡ từng ngón tay của Trịnh Thư Ý ra khỏi cửa xe, "Nhớ không ra thì đừng nhớ nữa."

...

Mặc dù Thời Yến không muốn tiếp tục nói về chủ đề này, nhưng Trịnh Thư Ý cứ canh cánh trong lòng trong suốt quãng đường về nhà, lúc ngồi trên giường cô vẫn còn chìm trong suy nghĩ của mình thật lâu.

Cô nghĩ, nếu cô đã từng gặp Thời Yến thì nhất định sẽ không quên.

Nhưng Thời Yến không chịu nói cho cô biết, mà cô lại không có cách nào cạy miệng anh.

Trịnh Thư Ý ngả người lên giường, nhìn đăm đăm lên trần nhà, ngọn đèn chùm phản chiếu ánh sáng rực rỡ khiến những hạt bụi li khiêu vũ ở bên trong.

Cô nhìn một lát, khóe môi bỗng chốc cong lên, sau đó xoay người đi vào phòng bếp.

Phòng bếp Trịnh Thư Ý mặc dù được chuẩn bị đầy đủ thiết bị, nhưng cô rất ít khi nấu cơm, trong tủ lạnh chỉ có thức ăn nhanh, thậm chí túi gạo đặt trong tủ chứa đồ cũng chưa được mở ra.

Không biết vì sao mà sau khi từ bệnh viện trở về, Trịnh Thư Ý cảm thấy hình như bệnh tình của mình bỗng khỏe hơn rất nhiều.

Cơn sốt đã hạ từ lúc nào, cả người cũng trở nên thoải mái hơi, một chén cháo trắng không nêm gia vị cô cũng có thể ăn một cách ngon lành.

Sau bữa ăn, Trịnh Thư Ý đi vòng vòng quanh phòng khách một lát, thậm chí cô còn cảm thấy mình có thể đi làm ngay lập tức.

Nhưng mà...

Trịnh Thư Ý ngồi xuống sofa, duỗi chân ra, lần đầu tiên xuất hiện cảm giác mệt mỏi.

Cô chỉ muốn nằm ở nhà nghỉ ngơi, không phải suy nghĩ nhiều, phải như vậy mới không uổng phí bầu không khí mát mẻ sau mưa ngày hôm nay.

...

Rất nhanh đã đến năm giờ, Tần Thời Nguyệt gửi tin nhắn đến: Chị đỡ hơn chưa?

Trịnh Thư Ý trở mình, bắt tréo chân trả lời tin nhắn của Tần Thời Nguyệt.

Trịnh Thư Ý: Chị khỏe rồi.

Trịnh Thư Ý: Hôm nay cám ơn em nhé.

Tần Thời Nguyệt: Hả?

Tần Thời Nguyệt: Cám ơn em chuyện gì?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...