🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 47: 47

Trịnh Thư Ý chính là kiếp nạn của anh.

Khi bước vào phòng khám bệnh, nhìn thấy Trịnh Thư Ý yên lặng dựa vào ghế ngủ, anh đã xác định được chuyện này.

Anh im lặng nhìn cô chăm chú một lúc lâu.

Hình như từ lúc bắt đầu cho đến nay, anh cứ từng bước từng bước nhượng bộ cô.

Đến bây giờ, có lẽ anh đã lùi ra khỏi vạch giới hạn của bản thân.

Sau khi nghĩ thông suốt chuyện này, Thời Yến đã bình tĩnh trở lại.

Liên quan đến chuyện mình thích Trịnh Thư Ý, anh thật sự không có gì để nói, chỉ có thể chấp nhận đầu hàng.

...

Trong phòng cấp cứu khá ồn ào, người đến rồi lại đi để lại những dấu chân đầy vệt nước.

Trịnh Thư Ý cúi đầu, trầm mặc một hồi lâu.

Lại một lần nữa, lời của Thời Yến đã đẩy Trịnh Thư Ý vào tình cảnh không chốn dung thân.

Anh giống như đang nhắc nhở cô đã từng làm chuyện gì, hơn nữa, sau khi hiểu rõ từng câu từng chữ, Trịnh Thư Ý có thể cảm nhận được sự chán chường và thất vọng của anh.

Một người kiêu ngạo như anh, lại có cảm giác bị cô đùa giỡn, khi nói câu "kiếp nạn" kia, ắt hẳn là anh khó chịu lắm.

Thế nhưng anh đã đến.

Dù anh nói cô là kiếp nạn của anh, anh vẫn đến.

Sự xuất hiện của anh chính là một vệt sáng trong góc tối bí mật thuộc về anh ở trong lòng cô.

Anh không hề rời đi, không cắt đứt liên hệ, có nghĩa là giữa bọn họ vẫn còn khả năng.

Không biết có phải do cô đang ốm nên dễ đa sầu đa cảm hay không, mà khi nghĩ đến đây, Trịnh Thư Ý như nếm được một chút ngọt ngào trong sự chua xót vô bờ bến, cô lại càng muốn khóc hơn.

Cô đưa tay dụi mắt, đầu ngón tay chạm phải cảm giác ươn ướt.

Ngay khi nước mắt tràn mi, cô gái ngồi bên cạnh cô bất chợt lên tiếng, "Chậc chậc, đến bệnh viện mà còn làm thịt chó, đây là chuyện mà con người có thể làm ư?"

"..."

Nước mắt vội vàng thu lại.

Trịnh Thư Ý chầm chậm quay đầu sang nhìn cô gái ấy.

Cô gái đội mũ lưỡi trai đang gõ chữ siêu tốc, có lẽ đang "nghiệp" ở trên Wechat.

Cảm nhận được ánh mắt của Trịnh Thư Ý, cô ấy ngừng lại, quay đầu sang ngượng ngùng đáp, "Ờm... Em lớn tiếng quá hả?"

Trịnh Thư Ý hít hít mũi, ánh mắt dại ra nhìn trừng trừng cô gái đội mũ lưỡi trai, nhất thời lại không biết ai đang lúng túng hơn.

"À, em xin lỗi." Cô gái bày ra động tác "mời", đồng thời đeo nút bịt tai vào, "Mọi người cứ tiếp tục đi, em "tắt mic" rồi."

*Trên phần mềm YY, nếu bạn không muốn nghe người ta nói, hoặc bạn không muốn nói chuyện thì sẽ tắt mic, sau đó nó cũng có nghĩa là bạn không muốn nói chuyện hoặc không có ý kiến gì.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...