Chương 40: 40
Cúp máy, Trịnh Thư Ý nắm chặt điện thoại trong tay, tay còn lại giơ lên gãi đầu.
Tuy cô tự dặn lòng mình rằng đừng sợ, đừng sợ, nếu sợ sẽ càng dễ bị lộ, nhưng khi khóe mắt vừa lướt sang Thời Yến, adrenaline trong người cô chợt tăng vọt.
"Chuyện..."
Trịnh Thư Ý muốn nói rồi lại thôi, suy nghĩ nên tìm từ như thế nào.
Bình thường thì nhanh mồm nhanh miệng, như xe lửa chạy ào ào lên đỉnh Himalaya, nhưng lúc này cô lại câm như hến.
"Em có việc gì bận à?" Thời Yến bỗng hỏi cô.
"À, đúng, đúng vậy." Trịnh Thư Ý gật đầu như giã tỏi, "Bạn em hẹn hôm nay đi... đi ngâm suối nước nóng."
Cô gãi đầu, "Em... em cũng không biết hôm nay anh sẽ đến."
Thời Yến không đáp lại ngay, ánh mắt đảo qua từng chi tiết trên gương mặt cô, sau đó lại thu hồi ánh mắt, hờ hững nhìn về phía trước, im lặng không nói gì.
Trịnh Thư Ý đảo mắt một vòng, không biết phải nhìn đi đâu.
"À... quê em có cảnh đêm rất nổi tiếng, nếu có cơ hội thì anh có thể đi xem thử."
"À đúng rồi, cá mú ở quê em cũng ngon lắm, anh có thể đi ăn thử."
"..."
Còn vài câu nhảm nhí cô không nói ra, vì ánh mắt của anh chiếu tướng vào cô, tựa như anh đã nhìn thấu mọi chuyện.
"Em đang tránh tôi đấy à?"
Quả nhiên.
Anh đúng là một người thông minh.
Trịnh Thư Ý nuốt nước miếng.
"Sao, sao có thể chứ? Anh đến đây em còn vui không kịp, sao lại tránh anh được chứ, chẳng qua là hôm nay em có hẹn với bạn thật mà."
Dứt lời, cô cẩn thận quan sát nét mặt của Thời Yến.
"Thật à?" Thời Yến khẽ cười.
Mà trong mắt Trịnh Thư Ý, dù anh đang cười nhưng nhìn thế nào cô vẫn thấy hoảng sợ.
"Không phải là đi xem mắt đó chứ?"
Trịnh Thư Ý: ?
"Không phải, không phải đâu." Cô theo bản năng lắc đầu nguầy nguậy, "Xem mắt cái gì, bộ em rảnh lắm chắc?!"
Thời Yến gật đầu. Anh không nói gì, chỉ cởi nút áo ở cổ.
Nếu nói lòng dạ đàn bà như kim đáy biển, vậy thì lòng của Trịnh Thư Ý có thể ví như trùng đế giày ở đại dương mênh mông.
Tối qua còn dỗ ngon dỗ ngọt hết câu này đến câu khác, xuất hiện liên tục, giọng nói vừa ngọt ngào vừa mềm mại, giống hệt như người đang đứng trước mặt anh đây.
Thời Yến cũng không biết có phải đêm qua do anh quá say hay không, cách điện thoại nhưng anh lại cảm thấy từng câu từng chữ của cô như đang gãi vào lòng mình.
Sau khi cúp điện thoại, anh đứng bên cửa sổ hóng gió một lúc.
Và sáng sớm hôm nay, anh đã xuất phát đến thành phố này.
Bình luận