Chương 30: 30
Không khí trong căn phòng thay đồ nhỏ hẹp dường như đã bị đông cứng, đóng băng Trịnh Thư Ý, khiến cô không thể thốt nên lời.
Không phải là do cô không có gì để nói, mà là do... Quan Tế đang đi sang đây.
Khu thay đồ này bao gồm bảy, tám phòng thay đồ nhỏ ở bên trong, không khép kín, chỉ ngăn cách bởi một lớp màn cửa dài chưa đến mét bảy.
Quan Tế đứng bên ngoài, vừa lướt mắt nhìn là đã nhìn thấy đầu Thời Yến, nhưng lại không thấy Trịnh Thư Ý đã bị màn cửa che khuất.
"Cậu xong chưa?"
Quan Tế đứng bên ngoài, chỉ cách một tấm rèm cửa.
Trịnh Thư Ý cảm thấy hô hấp thật khó khăn, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.
Đại não không kịp phân tích, cô nín thở lại theo bản năng, không dám lên tiếng, không dám để người đứng ngoài phát hiện ra mình.
Tựa như hai người đang lén lút gian díu với nhau vậy.
"Chưa xong." Thời Yến quay đầu nhìn Quan Tế, "Cậu hối cái gì?"
Trịnh Thư Ý dán sát vào lồng ngực anh, anh vừa cất tiếng là cô liền cảm nhận được sự rung động ở ngay trước ngực anh.
Một giây sau đó, Trịnh Thư Ý chợt có một cảm giác tê dại khó hiểu.
Quan Tế đang định nói tiếp, cất bước về phía bên này.
Ở bên kia, Tất Nhược San đã thay đồ bảo hộ đi ra.
Cô bước tới, nhìn một vòng quanh phòng rồi nói, "Anh Quan à, cái dây lưng này bị sao thế? Tôi không thắt được."
Tất Nhược San vừa nghịch sợi dây lưng vừa đi về phía bên này, Quan Tế không nghĩ ngợi nhiều, lập tức đi sang thắt dây lưng giúp cô ấy.
Nửa phút sau, Quan Tế đã thắt xong, nhưng bị chuyện này xen ngang nên anh ta cũng quên khuấy đi chuyện vừa nãy, chỉ ngẩng đầu nói với Thời Yến, "Cậu nhanh lên đấy."
Nói xong, anh ta định đi ra thì lại chợt nhớ ra, đưa mắt tìm xung quanh, "Cô Trịnh đâu rồi?"
"Cứ kệ nó đi." Tất Nhược San cất giọng, "Con nhỏ này lề mề lắm, chúng ta đi ra ngoài chờ thôi."
Quan Tế không nghĩ gì nhiều, gật đầu đồng ý.
Lúc đi ngang qua phòng thay đồ nhỏ, ngón tay Tất Nhược San sượt qua tấm màn, vờ như lơ đãng nhìn sang, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Thời Yến. Nhưng không hiểu sao cô ấy lại cảm thấy chột dạ, quay đầu bước nhanh đi ra ngoài.
Đến khi tiếng bước chân của hai người kia biến mất trong căn phòng, Trịnh Thư Ý vẫn còn căng thẳng đứng bất động trong tư thế cũ.
Thời Yến cúi đầu, cái cằm lướt sát lại gần mặt Trịnh Thư Ý, cụp mắt nhìn cô, "Nói chuyện đi."
Đương nhiên Trịnh Thư Ý không nói được lời nào, không chịu nhúc nhích mà cứ nhìn chằm chằm tấm ván gỗ trước mặt, tay thì nắm chặt góc áo.
Phần cổ hai người sát lại gần nhau, khiến cho hơi thở cũng vấn vít đan xen vào nhau.
Trịnh Thư Ý có thể cảm nhận được hơi thở của anh, vậy thì anh nhất định cũng có thể cảm nhận được nhịp thở của cô.
Bình luận