🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 20: 20

Chú Quan?

Trịnh Thư Ý suy nghĩ một lát, có lẽ vì còn đang mơ ngủ nên cô vẫn chưa thể nhớ ra người đó là ai, thế là gửi sang mấy dấu chấm hỏi .

Ngay khi vừa gửi tin đi, đầu óc cô bỗng dưng tỉnh táo hẳn lên.

Quan Hướng Thành.

Thời Yến bỗng nhiên chủ động nhắn tin cho cô, chuyện này khiến cô vô cùng bất ngờ, còn mừng thầm một lúc lâu.

Nhưng vừa đề cập đến chuyện Quan Hướng Thành muốn gặp mình, trong đầu Trịnh Thư Ý bây giờ chỉ toàn là nhân vật nặng ký này, làm gì còn tâm trạng để ý đến mấy hành động bất thường của Thời Yến nữa chứ.

Trịnh Thư Ý: Là chú Quan Hướng Thành ư?

Trịnh Thư Ý: Chú ấy muốn gặp em á??

Trịnh Thư Ý: Chú ấy muốn gặp em làm gì???

Phòng bao ngập tràn mùi rượu và mùi thuốc lá đầy xa hoa, trong đám người đang nâng ly cạn chén, không gì ngoài chuyện làm ăn, toàn là lời lẽ nịnh hót đầy a dua nhưng thật ra không ai nhường ai, bầu không khí đôi lúc lại trở nên đầy căng thẳng.

Trong bầu không khí thế này, thứ lọt vào mắt Thời Yến lại là mấy dấu chấm hỏi chiếm gần trọn màn hình của Trịnh Thư Ý.

Anh tháo mắt kính xuống, xoa xoa hàng chân mày đang đau buốt.

Nghe thấy tiếng tranh cãi của mọi người xung quanh, Thời Yến lại như người ngoài cuộc, anh bấm vào trang cá nhân của Trịnh Thư Ý, ngắm nhìn tấm ảnh kia thật lâu.

Dường như anh cảm nhận được làn gió đêm từ ngàn dặm xa xôi thổi đến, mang theo hơi lạnh từ dòng sông và hương thơm thoang thoảng từ trong núi, phủ khắp không gian kín.

Lúc thoát ra ngoài, anh lại nhận được hai tin nhắn.

Trịnh Thư Ý: Anh đừng có nhử em, mau nói nào.

Trịnh Thư Ý: Run lẩy bẩy.GIF

Thời Yến: Chú ấy đã đồng ý nhận lời mời phỏng vấn của cô.

...

Khi đọc được mấy chữ này, cô vui đến mức choáng váng mặt mày, vội vàng gửi liền năm meme dập đầu "Cám ơn ông chủ" sang cho anh.

Trịnh Thư Ý: Tốt quá, tốt quá!

Trịnh Thư Ý: Em về liền!

Cô nằm trên giường, tim vẫn còn đập thình thịch.

Kiểu nhân vật chỉ xuất hiện trong sách giáo khoa thế này, dù cô có nằm mơ cũng không dám nghĩ đến mình có thể làm việc với ông ấy.

Giống như bị một miếng bánh đập cho choáng váng, Trịnh Thư Ý trở mình nằm ì lên giường một hồi lâu, dòng suy nghĩ dần dần thoát khỏi sự vui sướng, bắt đầu bình tĩnh trở lại.

Vẻ mặt của cô dần trở nên nghiêm túc, thậm chí còn có hơi ngỡ ngàng.

Cô mở điện thoại, gửi cho Thời Yến một dấu chấm hỏi.

Thời Yến: Làm gì mà nhiều dấu chấm hỏi vậy hả?

Trịnh Thư Ý vừa gõ tin "Không phải... Em chỉ muốn hỏi...", nhưng do dự một hồi rồi lại xóa bỏ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...