🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 16: 16

Con đường bên ngoài sân vận động chỉ dài năm trăm mét, nhưng chiếc xe lại mất gần bảy tám phút mới chạy ra khỏi đó.

Xuyên qua ngã tư đường, dòng xe cộ bắt đầu phân tán, đường lớn cuối cùng cũng đã được thông thoáng.

Lúc lái xe, Thời Yến có thói quen ngả lưng vào ghế lái thư giãn, ngón tay vừa thon vừa dài, khớp xương cân đối, đôi tay đặt trên vô lăng không dùng sức nhưng lại khiến người ta có cảm giác anh có thể kiểm soát được nó.

Cụ thể như bây giờ, xe chạy nhanh như bay trên đường.

Trịnh Thư Ý nắm chặt dây an toàn, ngồi thẳng lưng trên ghế, nhìn chằm chằm khung cảnh phía trước mà không dám chớp mắt lấy một cái, ngay cả đầu cũng không dám cựa quậy.

Đến khi đèn đỏ sáng lên ở ngã tư tiếp theo, Thời Yến đạp phanh, ung dung quay đầu sang.

Tuy anh không nói gì, và Trịnh Thư Ý cũng không nhìn anh, nhưng cô có thể đoán được ánh mắt hiện giờ của anh ra sao.

Trịnh Thư Ý chỉ có thể nhìn thẳng về phía trước, bình tĩnh chớp chớp đôi mắt, "Để em suy nghĩ thêm một chút."

"Ừm."

Thời Yến chống khuỷu tay lên tay lái, như cười như không nhìn cô, "Vẫn chưa bịa ra à?"

Trịnh Thư Ý, "Anh đừng có gấp, đi thi còn có chín chục phút để trả lời cơ mà."

Thời Yến không nói thêm gì, lại tập trung sự chú ý lên đường đi.

Chiếc xe chạy băng băng một đường, Trịnh Thư Ý bỗng nhớ ra một chuyện.

Anh đang đi đâu thế?

Cô len lén liếc sang Thời Yến, thấy anh hình như không để ý đến cô, cô cũng không dám hỏi nhiều, yên lặng ngậm miệng lại.

Trong bầu không khí yên tĩnh, Trịnh Thư Ý khẽ cúi người, đưa tay vuốt vuốt mắt cá chân, hít một hơi sâu.

"Đau quá, đau quá đi mất."

"Đừng ầm ĩ."

"Ờ..."

...

Cả đoạn đường đi, hai người đều im lặng không nói gì.

Chiếc xe dần dần rời khỏi con đường náo nhiệt, chạy băng băng lên cây cầu cao, vượt qua một con sông, đến một nơi chỉ toàn là những dải cây xanh bao quanh, công trình kiến trúc ngược lại rất ít.

Do đó, Trịnh Thư Ý có thể nhìn thấy dòng chữ bệnh viện United Family Giang Thành trên bảng đèn neon từ xa.

Cô nhìn một lúc, lại quay đầu nhìn sang Thời Yến.

Dường như không biết cô đang nhìn mình, anh giảm tốc độ lại, vững vàng chạy vào bãi đỗ xe.

Sau khi đỗ xe ngay ngắn, Thời Yến tháo dây an toàn, mở cửa bước xuống xe, rồi vòng sang ghế lái phụ.

"Xuống xe đi."

Phỏng đoán trong lòng Trịnh Thư Ý cuối cùng đã được chứng minh.

Thật ra Thời Yến vẫn còn có lương tâm lắm, anh thế mà lại đưa cô đến bệnh viện.

Nghĩ đến đây, mặc dù rất muốn cười nhưng Trịnh Thư Ý vẫn cố giữ vẻ mặt đau đớn, cô đành cố gắng nhịn cười,

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...