🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 11: 11

Mưa vẫn chưa rơi nhưng tiếng sấm cứ vang lên ầm ầm bên tai không ngừng, chợt gần rồi lại chợt xa, thỉnh thoảng lại có một cơn sấm đánh xuống, dọa mấy chú mèo hoang ven đường kêu rên khắp nơi.

Trịnh Thư Ý vừa ra khỏi tòa nhà, một cơn gió quét đến mang theo vài chiếc lá, lạnh thấu xương.

Bầu trời âm u cùng tiếng sấm càng tăng thêm sự lạnh lẽo, Trịnh Thư Ý hà hơi một cái, yên lặng quấn chặt khăn quàng cổ.

Từ chỗ này đến cổng lớn khoảng vài trăm mét, tuy có đèn đường nhưng Trịnh Thư Ý vẫn vô thức bước nhanh hơn.

Đường vừa rộng rãi vừa thoáng đãng, không có xe tới lui cũng không có vật gì chắn đường, vừa liếc mắt là có thể nhìn thấy ánh đèn pha phía sau.

Dưới ngọn đèn đường vàng cam, Trịnh Thư Ý trông thấy một cô gái đang đi tới.

Cô ấy ăn mặc vô cùng phô trương, bên ngoài khoác áo lông xù màu đen, giày cao gót gõ lộc cộc xuống đường, trong tay cầm theo một cái rương nhỏ, khó mà khiến người ta không chú ý đến mình.

Trịnh Thư Ý tập trung nhìn thật kỹ, ngay lập tức nhận ra người đang đi đến là Tần Thời Nguyệt.

Cô không ngạc nhiên mấy khi nhìn thấy cô nhóc ở chỗ này, dù gì người ta cũng là đại tiểu thư, có lẽ là nhà ở đây hoặc đến đây tìm bạn bè hay người thân.

Nhưng Tần Thời Nguyệt lại có hơi bất ngờ khi nhìn thấy Trịnh Thư Ý.

Cô nhóc bước lại gần, đến khi chỉ còn cách hai mét thì mới xác định được rằng mình không nhìn nhầm.

Ở khoảng cách thế này có hơi lúng túng, bây giờ có muốn giả vờ làm lơ đi thẳng cũng không được nữa rồi.

Trong lúc Tần Thời Nguyệt còn đang bối rối, ánh mắt Trịnh Thư Ý đã khóa chặt người cô nhóc, "Khéo ghê, sao em lại ở đây?"

"À..." Tần Thời Nguyệt vô thức trả lời lại, "Em đến tìm người."

Trời thực sự quá lạnh, Trịnh Thư Ý không định đứng đây tám chuyện với cô nhóc này.

"Tối nay hoặc khuya có thể sẽ có mưa, ngày mai đi làm em nhớ mang theo dù đấy."

Sau khi dặn dò xong, hai người gật đầu chào nhau rồi mỗi người một ngả.

Nhưng Tần Thời Nguyệt cứ bước một bước lại quay đầu lại nhìn bóng lưng Trịnh Thư Ý, miệng thì cứ lẩm bẩm.

"Sao chị ấy lại ở đây..."

Nhưng sự nghi ngờ này rất nhanh đã bị cơn gió lạnh thổi tan.

Đứng trước cửa nhà Thời Yến, Tần Thời Nguyệt ôm cái rương ở trước ngực, nhìn mặt kính trước cửa nhà nở một nụ cười nịnh nọt. Đang định bấm chuông cửa, cô nhóc chợt ngây ra, sau đó hàng chân mày rũ xuống, bày ra dáng vẻ bơ phờ mệt mỏi.

Chỉ trong chốc lát, cửa tự động mở ra.

"Cậu ơi." Tần Thời Nguyệt bước chân vào nhà, "Cậu hết bận chưa?"

Không ai đáp lại, Tần Thời Nguyệt ló đầu vào quan sát khắp nơi. Phòng khách, hàng lang đều không có một bóng người.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...