🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 870: Chương 870

Chương 870:

“Không phải thế đâu, bố” Nhóc Ngũ nhìn Ngô Hùng Dương một cái, nói: “Chuyện đó, Ngô Tử Hòa bị người ta đánh ở khu giải trí”

“Cái gì!” Ngô Hùng Dương vừa nãy đang còn hả hê đột nhiên đứng lên, Ngô Tử Hòa, chính là con của ông ta, là đứa con trai duy nhất của ông ta.

Ferreth lắc đầu, chuyện như thế này, trong mắt anh ta chẳng đáng là gì cả. Những năm nay, cùng Trương Thác chính chiến nam bắc, đã quen với chuyện sinh tử, loại chuyện như thế này người nào bị người nào đánh, anh ta vừa nghe xong thì sẽ thấy giống như trẻ con đang quậy phá một trận, cực kỳ vô vị.

Ferreth thấy trên mặt Ngô Hùng Dương biểu hiện rất gấp gáp, lên tiếng nói: “Được rồi, con trai của ông bị đánh, ông cũng đừng ngồi đây nữa, đi xử lý đi!”

“Ngài Ferreth, cảm ơn ngài Ferreth” Ngô Hùng Dương liên tục gật đâu.

“Đi thôi, cùng đi xuống lầu” Ferreth đi đến trước cửa phòng hội nghị.

Nhóc Ngũ vội vàng kéo cánh cửa lớn của phòng hội nghị ra thay cho Ferreth.

Ở khu giải trí khách sạn Thế Giới.

Rất đông bảo vệ của khách sạn Thế Giới đã chạy đến, bao vây xung quanh ba người Trương Thác.

Ngô Tử Hòa lau vết máu ở khóe miệng, vẻ mặt oán hận trừng mắt nhìn Trương Thác: “Thằng nhãi, hôm nay tao muốn mày phải chết!”

Trương Thác nhìn đám bảo vệ đang bao vây xung quanh mình, lên tiếng: “Gọi ông chủ của các anh đến đây!”

Trương Thác muốn để Nhóc Ngũ đến đây, mấy tên bảo vệ này anh không hề để tâm, anh cũng không xem trọng Ngô Tử Hòa, chủ yếu là anh lo lắng cho cuộc sống sau này của Thu Vân và mẹ của Thu Vân, cho nên còn phải để Nhóc Ngũ giải quyết chuyện này.

“Anh ta sao, ông đây chính là chủ của khách sạn này!” Ngô Tử Hòa nhổ một ngụm nước bọt lên mặt đất.

Đúng ngay lúc này, cửa thang máy được mở ra.

Ngô Hùng Dương mang khuôn mặt tức giận đi ra từ trong thang máy đi tới, lớn tiếng nói: “Ai động vào con của tao, không muốn sống nữa phải không!”

Ngô Tử Hòa vừa trông thấy Ngô Hùng Dương thì giống như nhìn thấy cứu tinh vậy: “Bố, bố không thể tha cho mấy kẻ này được! Bố nhìn mặt con đi”

Ngô Hùng Dương nhìn mặt mũi của con trai mình sưng vù, tức giận không có chỗ trút, đẩy đám người sang hai bên, bước những bước lớn đến chỗ Trương Thác đang bị đám bảo vệ bao vây: “Nhãi con, mày dám đánh con của tao?”

Trương Thác nhún vai: “Như ông thấy đấy, tôi đã đánh Mày con mẹ nó muốn chết!” Ngô Hùng Dương tức giận nhìn chằm chằm Trương Thác, ở Sơn Thành này, vẫn chưa có ai dám càn quấy như vậy ở trước mặt ông ta cả.

Ngũ Cảnh Lập đi cùng thang máy với Ngô Hùng Dương cũng đúng lúc đi tới, vừa nhìn thấy Ngô Tử Hòa bị người ta đánh ở khách sạn, vội vã đi đến phía trước, không bận tâm đến cạnh tranh đấu đá giữa mình và Ngô Hùng Dương, ở phương diện công việc thì vẫn cần phải hoàn thành, chuyện này cho dù thế nào thì mình cũng phải đi lên nói vài câu.

Ngũ Cảnh Lập vừa mới đi lên phía trước một bước đã nhận thấy mình bị người ta kéo lại, vừa quay đầu nhìn lại đã thấy con trai mình đang kéo tay của mình, đang không ngừng lắc đầu với mình.

“Bố, chúng ta không động đến những người này được đâu”

Nhóc Ngũ dùng giọng nói rất nhỏ nói với Ngũ Cảnh Lập.

“Không động đến được?” Khuôn mặt Ngũ Cảnh Lập đầy vẻ nghi ngờ, thậm chí ông ta còn hoài nghỉ không biết mình có đang nghe nhầm không, con trai mình có tính cách như thế nào, Ngũ Cảnh Lập lại chả biết quá rõ. Ngay đến lời của mình nó cũng không thèm nghe, nhưng bây giờ lại chủ động nói ra mấy chữ không động được vào.

“Bố, bố hãy để anh ta đi đi! Ngô Tử Hòa xúc phạm đến người này, anh ta sẽ bị hủy hoại!” Nhóc Ngũ nói chắc chắn như đỉnh đóng cột.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...