🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 765: Chương 765

Chương 765:

“Trương Thác” Mễ Thanh chọc chọc Trương Thác.

“Hửm”?” Trương Thác khó hiểu nhìn Mễ Thanh.

“Rốt cuộc anh với Ngữ Lam sao vậy? Sao không nói gì hết?” Mẽ Thanh tò mò hỏi.

Trương Thác cười khổ, lắc đầu. Khi thuyền nhỏ dừng lại, sắc trời đã hoàn toàn tối sầm. Lâm Ngữ Lam nhìn bóng đêm Paris phồn hoa, khẽ cắn môi đề nghị: “Chúng ta… chúng ta đi uống rượu đi…”

Mễ Thanh nhìn Trương Thác, nói: “Chắc chắn hai người có vấn đề, chắc chắn!”

Nước Pháp là quốc gia lãng mạn, quán bar ở nơi này cũng tràn đầy không khí lãng mạn. Dưới sự dẫn dắt của Mễ Thanh, bốn người chọn một quán bar hoàn cảnh tao nhã. Mễ Thanh nói với Lâm Ngữ Lam rằng an ninh nước Pháp không được tốt như Đại Nam, đến buổi tối, thường xuyên sẽ xảy ra những chuyện làm ảnh hưởng tới tâm trạng người khác. Nhưng quán bar này thì khác, ông chủ quán bar này có bối cảnh hoàng gia nên không ai dám gây sự ở đây, chẳng qua là giá hơi cao mà thôi. Đương nhiên mức giá này đối với nhóm Lâm Ngữ Lam thì không thành vấn đề.

Quán bar rất yên tĩnh, bật khóc nhạc nhẹ, ánh đèn màu cam nhu hòa tràn ngập quán bar. Bertender đang tỉ mỉ lau ly ở quầy rượu. Nội thất bằng gỗ trong quán bar cho người ta cảm giác hoài cổ. Lâm Ngữ Lam chọn một chiếc bàn bốn người trong góc ngồi xuống. Lâm Ngữ Lam vừa ngồi vào chỗ, Tô My lập tức ngồi xuống bên cạnh Lâm Ngữ Lam, chỉ sợ bị Trương Thác giành trước. Đúng là Trương Thác muốn ngồi vào bên cạnh Lâm Ngữ Lam, động tác của Tô My khiến anh bĩu môi, ngồi xuống đối diện Lâm Ngữ Lam.

Mễ Thanh đứng bên cạnh, thấy Trương Thác và Lâm Ngữ Lam ngồi ở hai bên, lắc đầu rồi ngồi xuống bên cạnh Trương Thác. Mọi người gọi hai chai rượu brandy cùng mấy món nhắm. Trong tiếng nhạc du dương, Mễ Thanh nâng ly lên: “Nào, chào mừng mọi người tới nước Pháp.”

Tiếng cụng ly thanh thúy vang lên, bốn người đều uống cạn rượu trong ly. Vừa uống xong, Lâm Ngữ Lam lập tức rót thêm đầy ly cho mình. Động tác này khiến Mễ Thanh im lặng. Mễ Thanh với Lâm Ngữ Lam quen biết nhau nhiều năm, cực kỳ hiểu biết về Lâm Ngữ Lam. Nếu không gặp phải chuyện gì thì Lâm Ngữ Lam sẽ không bỏ mặc bản thân mình uống rượu như thế này.

“Nào Mễ Thanh, hai tay lại cụng ly nữa!” Lâm Ngữ Lam giơ ly rượu lên. Mễ Thanh nhìn Lâm Ngữ Lam rồi lại nhìn Trương Thác, cầm chai rượu rót cho mình với Trương Thác: “Ba chúng ta cùng nhau uống một ly đi!”

“Chỉ sợ anh ta không dám uống thôi!” Lâm Ngữ Lam cố ý khiêu khích nhìn Trương Thác.

“Có có rượu mà anh không dám uống ư?” Trương Thác cầm ly rượu lên, sau tiếng cụng ly thanh thúy, ba người uống cạn ly rượu.

Lâm Ngữ Lam uống cạn ly, xuyên qua đáy ly thủy tỉnh trong suốt, Lâm Ngữ Lam thấy bóng dáng mờ ảo của Trương Thác. Bao lâu nay, người này đã dần dần đi vào cuộc sống của mình, cũng sắp dần dần rời đi, có lẽ sau này cô sẽ không tìm lại được người dẫn mình đi uống coca.

“Nào Trương Thác, hai ta lại uống một ly” Lâm Ngữ Lam chủ động rót rượu cho mình. Hôm nay cô rất hào phóng, trái ngược với tính cách bình thường. Rượu tây lúc uống thì rất ngon, càng phù hợp với khẩu vị của người trẻ tuổi, nhưng khi hơi rượu lên men thì càng mạnh hơn rượu trắng bình thường.

Mấy ly rượu vào bụng, Lâm Ngữ Lam đã biểu hiện ra men say.

“Vợ, em đừng uống nữa” Thấy Lâm Ngữ Lam lại rót thêm rượu cho mình, Trương Thác vội vàng nói.

“Hôm nay hiếm khi gặp nhau một lần, sao có thể không uống!” Lâm Ngữ Lam không chỉ rót đầy rượu cho mình mà còn rót đầy rượu cho Trương Thác và Mễ Thanh. Lâm Ngữ Lam nhìn Trương Thác và Mễ Thanh ở đối diện, vẻ mặt không khỏi hoảng hốt. Hai người họ đã sớm quen biết nhau trước cả mình. Bây giờ mình rời đi, đối với người khác chưa hẳn không phải là giải thoát.

“Anh đi vệ sinh trước.” Trương Thác cười đứng dậy.

“Mễ Thanh, cậu cũng đi vệ sinh với tớ đi” Lâm Ngữ Lam kéo tay Mễ Thanh.

“Ừ” Mễ Thanh gật đầu.

Ba người rời khỏi chỗ ngồi, đi về phía nhà vệ sinh, để lại một mình Tô My ở đó. Khi đứng dậy, Lâm Ngữ Lam cố ý nhìn Tô My gật đầu, truyền đạt mệnh lệnh nào đó cho cô ta. Sau khi ba người rời đi, Tô My nhanh tay lấy một túi bột màu trắng nhỏ xíu bỏ vào hai ly rượu đối diện. Sau khi rơi vào ly rượu, bột trắng hòa trộn với rượu tan biến. Làm xong, Tô My thản nhiên ngồi yên tại chỗ.

Khoảng ba phút sau, ba người lần lượt trở về, Lâm Ngữ Lam chủ động cầm ly rượu lên kêu Trương Thác và Mễ Thanh cụng ly. Trương Thác và Mễ Thanh không hề đề phòng cầm ly rượu mới bị Tô My bỏ thuốc, đặt lên miệng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...